Hướng Nam đã có một đêm dài chìm trong những giấc mộng.
Cô mơ thấy bà Thư Lan đang trèo cây, thấy ngoại mình đang tập đọc tập viết, và dĩ nhiên là cả vị Trần thiếu gia kia nữa.
Trong cơn mơ, mọi người hiện ra với tạo hình chỉn chu, lộng lẫy như một bộ phim truyền hình kinh phí lớn.
Trần thiếu gia kiên nhẫn đợi vị hôn thê nhỏ bé trưởng thành, rồi cả hai cùng nhau đi du học.
Khi tỉnh dậy, Hướng Nam không thể không thừa nhận rằng ngoại mình nói đúng, cô đúng là bị phim ảnh làm cho "tầm thường hóa" mất rồi.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, vừa mở cửa ra, cô đã thấy ngoại đang ngồi sưởi nắng giữa sân.
Mợ Hai và mợ Út thì túc trực không rời nửa bước bên cạnh bà.
Tối qua mấy người họ đã bàn bạc đến tận nửa đêm, giờ này đám đàn ông còn chưa thèm dậy, nhưng những người phụ nữ trong nhà đều đã thức từ sớm.
Ngoại vừa thấy Hướng Nam đã vẫy vẫy tay:
"Đi thôi, đi ăn mì thịt dê với ngoại."
Thẩm Gia Trân sáng sớm đã đi mua sữa đậu nành và cơm nắm về, vừa nghe mẹ chồng muốn dắt Hướng Nam ra ngoài ăn, liền cười bảo:
"Mẹ, con mua đồ sáng về rồi, hay là cả nhà ăn ở nhà đi ạ."
Ăn sáng xong còn phải tranh thủ khuyên nhủ bà cụ bán quách căn nhà đi cho rảnh nợ.
Bà ngoại Hướng lắc đầu: "Mẹ với Nam Nam ra ngoài ăn cơ."
Hướng Nam nhanh thoắt quàng chiếc khăn len hình cún con, "nịnh nọt" lon ton theo sau ngoại ra cửa, để lại "chiến trường" cho người mẹ dũng cảm của mình.
Thẩm Gia Trân nhìn bóng lưng mẹ chồng, lồng ngực thấy hơi bí bách.
Cô thầm nghĩ bà cụ thật tự tại, nếu là cô mà sáng ra xơi một bát mì thịt dê thì chắc cả ngày khỏi cần ăn gì nữa, bụng dạ chẳng tiêu hóa nổi.
Rõ ràng hai năm trước bà đi nhảy quảng trường vẫn còn ăn ngon ngủ kỹ, đúng là đời người, hơn kém nhau đôi ba tuổi thôi là đã khác hẳn rồi.
……….
Hướng Nam theo ngoại đến một quán nhỏ ven sông bên chân cầu.
Hai bà cháu gọi một bát lớn canh thanh, một bát nhỏ canh hồng.
Bát lớn là của Hướng Nam, bát nhỏ của ngoại.
Hai người ngồi cạnh nhau bên chiếc bàn gỗ hẹp kê sát mép nước.
Cái nắng mùa đông rọi xuống mặt sông, khiến dòng nước lấp lánh như lớp giấy gói kẹo kính.
Trong lúc đợi mì lên, Hướng Nam kể về giấc mơ của mình cho ngoại nghe.
Bà ngoại nghe xong cứ thế tủm tỉm cười:
"Cháu lại xem phim ở đâu mà mơ thế này."
Mì được bưng ra, Hướng Nam cười hì hì gặm một miếng xương dê.
Chưa kịp để cô tự nhận mình sến súa, đã nghe ngoại bùi ngùi:
"Chẳng trách người ta thích quay mấy cảnh đó... Nếu mọi chuyện thực sự được như vậy, thì cũng tốt biết mấy."
Cảm nhận được sự tiếc nuối trong giọng nói của ngoại, Hướng Nam nhẹ nhàng chạm vào tay bà:
"Sau đó thì sao ạ? Bà Thư Lan có được đến trường không?"
"Có chứ! Đầu tiên là học ở trường tiểu học nữ sinh bốn năm, sau đó còn đi thi vào trường Trung học nữ sinh trên tỉnh đấy."
Đó đều là yêu cầu đặc biệt của Trần thiếu gia trong thư gửi về.
Khi đó người trong trấn đều xì xào, bảo nhà họ Trần đúng là lạ đời, không biết là đang cưới vợ hay là tuyển Nữ Trạng nguyên nữa?
"Thế còn ngoại?"
Đại tiểu thư đi học, còn "Tiểu đại tỷ" là ngoại thì sao?
Những nếp nhăn trên mặt bà ngoại Hướng giãn ra như sóng nước trên sông:
"Ngoại cũng đi theo. Chị Thư Lan dạy ngoại đọc chữ, còn đổi tên cho ngoại nữa."
Giữa bao nhiêu chữ hay như Tùng, Nam, Hoa, chị ấy chọn chữ Vinh, nói rằng mong ngày sau cuộc đời sẽ luôn xinh xinh hướng vinh (tươi tốt phồn vinh).
"Chị ấy bảo, nếu ngoại đỗ kỳ thi vào trường Trung học nữ sinh, chị sẽ dùng tiền riêng của mình để nộp học phí cho ngoại."
"Ngoại chắc chắn là đỗ rồi đúng không ạ?"
Hướng Nam sốt sắng hỏi, rồi đọc được câu trả lời qua nụ cười của ngoại.
Hướng Vinh đã đỗ vào trường nữ sinh trên tỉnh, Tiểu đại tỷ và Đại tiểu thư giờ trở thành bạn học.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận