Kỳ nghỉ Tết Dương lịch, Hướng Nam đeo ba lô ngược dòng người từ trường đại học trở về nhà ngoại.
Nhà ngoại cô nằm ở một trấn nhỏ vùng sông nước ngoại ô Giang Thành.
Trấn nhỏ tựa sơn hướng thủy, vì nằm gần con kênh đào cổ nên có cái tên là trấn Mã Đầu.
Trấn Mã Đầu được xây dựng từ thời Tống.
Giữa những phố xá ngõ nhỏ là dòng kênh uốn lượn, những nhịp cầu đá cổ từ thời Đường, Tống nối liền hai bờ.
Đầu trấn sừng sững thạch bài lâu, cuối trấn có tháp Lục Hòa, ngay trung tâm trấn còn có một gốc ngân hạnh cổ thụ nghìn năm.
Từng kẽ hở trên những nếp nhà vùng sông nước dường như đều toát ra hơi ẩm xanh mướt của làn nước mịt mùng.
Hướng Nam cực kỳ thích nhà ngoại.
Từ lần đầu về đây nghỉ hè năm lớp một, năm nào cô cũng đòi về cho bằng được.
Lên đại học, cô quyết định thi về Giang Thành, cứ mỗi cuối tuần lại bắt xe khách về thăm ngoại.
Đối với một cô gái lớn lên ở nơi đất khách như Hướng Nam, trấn Mã Đầu vừa bí ẩn lại vừa thân thương.
Giờ đây, trấn Mã Đầu đã trở thành điểm du lịch nổi tiếng vùng lân cận, ra vào đều phải mua vé.
Nhưng Hướng Nam là cư dân cũ nên chỉ việc "quét mặt" vào trấn.
Hôm nay nắng đẹp rạng ngời.
Ở ngay lối vào, bà Vương bán đậu phụ thối đang hâm nóng chảo dầu đợi khách du lịch đổ về lúc chiều tối.
Vừa thấy Hướng Nam, bà đã đon đả chào:
"Nam Nam về đấy à? Lại mua cao đầu lợn về cho bà ngoại đấy phỏng?"
Hướng Nam cười híp mắt gật đầu:
"Cháu chào bà Vương, cháu được nghỉ Tết Dương lịch rồi ạ!"
Dù còn hai tuần nữa mới nghỉ đông và bà ngoại đã dặn cứ ở lại thành phố, nhưng Hướng Nam vẫn chọn cách “ám độ trần thương”, lén lút về để cùng bà ngoại đón năm mới.
Nhà họ Hướng nằm ở phía Tây trấn, trước cửa có hai cây đại thụ, dọc theo kẽ tường là một dải hoa hồng tỉ muội.
Mùa đông năm nay đặc biệt ấm áp, nụ hồng vẫn còn chúm chím trên cành.
Hướng Nam định gọi một tiếng "Ngoại ơi" rồi đẩy cửa vào sân thì bên trong bỗng vang lên tiếng nói chuyện.
"Mẹ à, mẹ đã từng tuổi này rồi, cứ ở lại cái sân này thì con cái làm sao mà yên tâm cho nổi? Mẹ cứ theo tụi con lên phố mà dưỡng già đi!"
Hướng Nam khựng bước chân.
Giọng điệu "cay nghiệt" thế này, đích thị là mợ Út rồi.
Bà ngoại có bốn người con, mẹ của Hướng Nam là út, trên còn có ba người anh trai.
Cậu Cả đi du học rồi định cư luôn ở nước ngoài, cậu Hai và cậu Út dù ở trong thành phố nhưng cũng hiếm khi về thăm.
Mẹ Hướng Nam thi đỗ đại học ở tỉnh xa rồi ở lại đó công tác, mỗi năm chỉ về được một hai lần.
Ông ngoại mất sớm, mãi đến khi Hướng Nam thi về Giang Thành, bà ngoại mới bớt cảnh sống lủi thủi một mình trong căn nhà cổ.
"Mẹ, lỡ mẹ ở nhà có vấp ngã hay va chạm gì thì biết tính sao?"
Lần này là giọng của mợ Hai.
Mợ Hai nói chuyện cứ như đang kéo tơ, đem kén tằm ngâm vào nước nóng cho mềm rồi rút ra một sợi thật mảnh, thật dài.
Giọng mợ không cao, nhưng bao giờ cũng có câu thứ hai, thứ ba nối tiếp không dứt.
"Anh Cả không có nhà thì trách nhiệm này nhà chúng con phải gánh lấy. Mẹ cứ về với chúng con."
Mợ Hai tiếp tục "kéo tơ":
"Phòng ốc con và anh Chí Minh đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi, chăn màn nội thất đều là đồ mới tinh."
----
*Ám độ trần thương: nghĩa là làm một việc gì đó một cách bí mật, âm thầm để gây bất ngờ hoặc tránh sự chú ý, trong khi bề ngoài vẫn tạo ra một vẻ bình thường khác.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận