Diệp Trần mở bừng mắt, tháo chiếc mũ chụp trò chơi ra khỏi đầu.
Anh định bụng giữ yên lặng, tránh làm thức giấc hai tiểu Loli để xuống giường chuẩn bị bữa sáng.
Thế nhưng vừa khẽ nghiêng đầu, anh đã bắt gặp ánh mắt đen láy đầy tò mò của tiểu Tĩnh đang chăm chú dõi theo mình.
"Dậy sớm thế em?"
Diệp Trần đưa tay nựng nhẹ vào đôi má vẫn còn chút nộn nịu của cô bé.
"Dạ không đâu, em cũng vừa tỉnh thôi. Em đang đợi xem khi nào anh mới dậy thì anh đã mở mắt rồi."
Tiểu Tĩnh toe toét cười.
Diệp Trần nhìn bộ dạng lanh lợi ấy cũng chẳng rõ con bé nói thật hay đùa.
"Tiểu Lan vẫn còn đang ngủ, đừng gọi em dậy nhé. Em còn nhỏ, cứ để em ngủ thêm chút nữa. À, hay tiểu Tĩnh cũng ngủ tiếp đi?"
Diệp Trần vừa nói vừa nhẹ nhàng gỡ bàn tay nhỏ xíu của tiểu Lan đang níu lấy mình, giúp cô bé đắp lại tấm chăn mỏng.
"Không được, em phải giúp anh làm bữa sáng chứ!"
Tiểu Tĩnh nhanh thoăn thoắt "hự hự" bò dậy khỏi giường.
"Thôi được rồi, đi đánh răng rửa mặt trước đi."
Diệp Trần quá hiểu tính cách của tiểu Tĩnh nên cũng không khuyên thêm, hai anh em lặng lẽ rời phòng bắt đầu vệ sinh cá nhân.
Bữa sáng bắt đầu được chuẩn bị —— thực tế thì một mình Diệp Trần xoay xở, còn tiểu Tĩnh chỉ như một cái đuôi nhỏ, hết chạy ra lại chạy vào quanh quẩn sau lưng anh.
Bữa sáng vốn đơn giản, nhưng vì hôm nay Diệp Trần định ra ngoài một chuyến nên anh chuẩn bị sẵn luôn cả phần cơm trưa cho hai đứa trẻ, việc này tốn thêm khá nhiều thời gian.
Lúc cơm gần chín, tiểu Lan mới dụi đôi mắt ngái ngủ bước ra khỏi phòng.
"Tiểu Tĩnh, sao chị không gọi em dậy?"
Nhân lúc Diệp Trần không để ý, tiểu Lan nắm lấy vạt áo của tiểu Tĩnh, khuôn mặt đầy vẻ hờn dỗi.
"Chị gọi rồi mà, tại em ngủ say quá đấy chứ."
Tiểu Tĩnh tủm tỉm cười đáp.
"Thật thế ạ? Vậy lần sau chị nhất định phải lắc thật mạnh cho em tỉnh nhé!"
Tiểu Lan cố lục lọi trí nhớ xem có mảnh ký ức nào về việc bị gọi dậy không, nhưng rốt cuộc chẳng nhớ nổi gì, đành quay sang nài nỉ tiểu Tĩnh.
"Hôm nay anh lại phải ra ngoài một lát, nhưng chỉ cần vài ngày nữa thôi, sau này anh sẽ ở nhà cùng các em mỗi ngày."
Trong bữa ăn như thường lệ, Diệp Trần cười nhẹ, đưa ra một thông báo quan trọng cho hai cô bé.
"Thật không anh?"
Cả hai đôi mắt đen láy đồng loạt sáng rực lên.
"Tất nhiên rồi."
"Oa, tuyệt quá đi mất!"
Hai cô bé nhảy cẫng lên vì sung sướng.
Dẫu cả hai đều rất hiểu chuyện nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là những đứa trẻ.
"Anh đi đây, hai đứa ở nhà cẩn thận. Nếu vẫn có kẻ đến gõ cửa như hôm qua, các em cứ bật TV thật to lên, bọn chúng sẽ không dám vào đâu."
Ăn xong, Diệp Trần dặn dò kỹ lưỡng rồi mới rời khỏi nhà.
……….
Mục tiêu chính của chuyến đi hôm nay là đến công trường để xin nghỉ việc.
Dù anh chỉ là lao động thời vụ, không bị gò bó quá nhiều về thời gian, nhưng cũng không thể cứ thế mà tự ý bỏ ngang.
"Diệp Trần, cậu tìm được việc mới rồi hả?"
Trong giờ nghỉ, khi Diệp Trần trình bày việc xin nghỉ với đốc công, những công nhân xung quanh nghe tin đều vây lại hỏi han rối rít.
"Cũng có thể coi là như vậy ạ."
Diệp Trần mỉm cười gật đầu, việc này giải thích ra thì quá rắc rối.
"Chuyển sang làm việc khác là đúng đấy, cái nghề bốc vác này đúng là lấy mạng đổi tiền, bỏ được thì tốt nhất nên bỏ. Chúng tôi già rồi không còn lựa chọn, chứ cậu còn trẻ, tương lai còn dài, cứ bay nhảy đi cho biết đó biết đây."
Lão Tiền tặc lưỡi tán đồng, những công nhân khác cũng đồng loạt gật đầu phụ họa.
"Vậy tiền công phiền đốc công cứ chuyển vào thẻ cho cháu sau nhé. Mọi người làm việc tiếp đi, cháu xin phép đi trước."
Đốc công cũng không làm khó dễ gì Diệp Trần.
Vốn dĩ ấn tượng của ông về anh rất tốt, nên khi nghe anh có lối thoát mới liền sảng khoái đồng ý ngay.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận