Trong đội ngũ, mấy người còn lại đều đổ dồn ánh mắt về phía cô nàng Mục sư tiểu muội.
"Cái đó... mình nhớ ra rồi, mình có chút việc bận phải logout ngay, các bạn chịu khó gọi thêm người khác nhé."
Mục sư tiểu muội ngước mặt lên trời, vờ như đang suy nghĩ lung lắm, rồi vỗ mạnh hai tay vào nhau, ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ.
Đám người còn lại mặt tối sầm như nhọ nồi.
Đến kẻ ngốc cũng nhìn ra được đây là cái cớ vụng về mà cô nàng phải vắt óc mãi mới rặn ra được.
"Mình đi đây, mọi người cố gắng farm quái nhé!"
Cô nàng nắm tay làm vẻ cổ vũ, rồi ôm khư khư cây gậy phép bằng gỗ đàn mộc lớn, nhảy chân sáo rời đi.
"Mẹ kiếp! Không có Mục sư thì đánh đấm cái vẹo gì nữa!"
Gã Chiến sĩ bực tức đá mạnh vào cái cây bên cạnh.
Trong Vô Tận Thế Giới, Mục sư là chức nghiệp cực kỳ quan trọng.
Chỉ cần thao tác không quá "gà mờ", Mục sư cơ bản không bao giờ lo thiếu tổ đội.
Đây cũng là nguồn tài nguyên mà các đại công hội luôn ra sức tranh giành.
Tuy trong game có đủ loại dược phẩm hồi phục, nhưng giá cả không hề rẻ, quan trọng hơn là chúng đều có "kháng dược tính".
Ví dụ, một bình thuốc hồi máu cấp 10 trong shop hệ thống có thuộc tính:
"Hồi 20 HP mỗi giây, kéo dài 10 giây. Thời gian hồi chiêu (Cooldown) 30 giây. Tăng 30 điểm kháng dược tính."
Kháng dược tính đơn giản là giới hạn chịu đựng của cơ thể nhân vật.
Trong một ngày, nếu chỉ số này chạm trần, thuốc sẽ mất hoàn toàn tác dụng.
Nếu không có trang bị đặc thù để tăng giới hạn, mỗi người chơi chỉ có 1000 điểm kháng dược mỗi ngày cho một loại thuốc nhất định.
Nghĩa là với loại thuốc cấp 10 kia, bạn chỉ có thể cắn tối đa 33 bình một ngày – một con số bị bóp nghẹt đến thảm thương.
Dù các Dược tề sư có thể chế ra thuốc có kháng dược tính thấp hơn shop (tầm 20 đến 25 điểm), nhưng không có Mục sư buff máu thì bấy nhiêu đó cũng chỉ như muối bỏ biển.
Hết thuốc thì chỉ còn nước ngồi thiền chờ hồi máu, tốc độ tuy không chậm nhưng sao so được với việc có một Mục sư đứng sau "bơm" liên tục.
"Tôi cũng té đây, các ông tự đi mà tìm người!"
Gã Chiến sĩ chửi thề một câu rồi cũng dứt khoát rời tổ đội.
Team không có Kỵ sĩ tank, giờ lại mất Mục sư, Chiến sĩ có cắn bao nhiêu thuốc cũng không trụ nổi.
Chưa kể gã vốn đã ngứa mắt tên Sở Bạch Long này từ lâu, chẳng qua nghĩ tặc lưỡi nhịn một đêm cho xong chuyện.
Giờ Mục sư đã đi trước, gã chẳng việc gì phải ở lại chịu trận.
Dứt lời, gã Chiến sĩ xé luôn cuộn biến về (Hồi Thành Quyển Trục), để lại bốn người ngơ ngác.
"Còn bốn mống thì làm ăn được gì, giải tán thôi."
Hai người còn lại cũng bất mãn liếc Sở Bạch Long một cái rồi thẳng thừng out party.
"Long ca, giờ sao? Hay về thành tìm đội khác?"
Trong hai người cuối cùng, một kẻ là bạn của Sở Bạch Long, đành bất đắc dĩ lên tiếng.
Gương mặt thư sinh của Sở Bạch Long giật giật liên hồi, ánh mắt lóe lên tia nhìn hung hiểm.
"Không! Đi giết con tiện nhân đó trước!"
Sở Bạch Long nhìn chằm chằm về hướng Mục sư tiểu muội vừa đi.
Nếu không tại cô ta, hắn đã không phải ăn quả đắng từ đám người kia.
Gã Pháp sư đi cùng khẽ thở dài, gã thừa hiểu tính nết thằng bạn mình, nhưng cũng chỉ biết lầm lũi đi theo.
………..
"Anh ơi, đợi em với! Cho em vào party với nào!"
Diệp Trần đi chưa được bao xa thì cô nàng Mục sư lúc nãy đã chạy thăng cấp đuổi theo.
Anh quay lại, nhận ra "người quen", liền ngạc nhiên hỏi:
"Ủa, không phải em đang ở trong đội kia sao? Tìm tôi làm gì?"
"Em không ưa nổi gã đó, nhìn mặt đã thấy ghét rồi. Thấy anh thui thủi một mình tội nghiệp quá, nên Tiểu Ngải tràn đầy lòng nhân ái là em đây quyết định đến cứu vớt anh nè. Sao, cảm động không?"
Tiểu Ngải nhăn cái mũi nhỏ, đôi mắt linh động chớp chớp, cười hì hì đầy nghịch ngợm.
"Ừ, cảm động phát khóc luôn đây. Được rồi, tên nhân vật là gì để tôi mời (PT) nào."
Diệp Trần bật cười.
Chơi game bao nhiêu năm, anh gặp không ít kẻ quái chiêu, nhưng một cô nhóc thú vị thế này thì đúng là hiếm thấy.
"Bạch Tiểu Ngải."
Diệp Trần gật đầu, gửi ngay một lời mời tổ đội.
Tuy Thực Vật Sư không cần hỗ trợ quá nhiều, nhưng có Mục sư đi cùng, anh sẽ bớt lo việc các cây chiến đấu bị tiêu diệt, tiết kiệm được khối thời gian làm nhiệm vụ.
Còn việc phải chia bớt kinh nghiệm?
Diệp Trần chẳng mảy may bận tâm.
Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ thử thách Học đồ, học được kỹ năng ‘Lưu Liên Tạc Đạn Thụ ‘(Cây Sầu Riêng Nổ), thì việc lên cấp đối với anh chỉ là chuyện nhỏ.
"Hay lắm, hai đứa bay tụ lại một chỗ thì tiện quá rồi! Đại Sơn, xử bắn cả lũ cho tao!"
Diệp Trần và Tiểu Ngải vừa lập đội xong thì Sở Bạch Long và gã bạn đã đuổi kịp từ phía sau.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận