Khi Ethan tỉnh lại thì trời đã về khuya.
Anh bị trói quặt tay sau lưng, tựa vào một gốc cây cổ thụ. Trước mặt anh, ba gã đàn ông và một người đàn bà đang vây quanh đống lửa sưởi ấm.
Ethan nhận thấy cơ thể mình không còn bất kỳ dấu hiệu khó chịu nào.
Cơn buồn nôn và di chứng của đòn tấn công trước đó hoàn toàn biến mất.
Hồi phục rồi sao?
Hay năng lực của tên Dị năng giả kia đã hết tác dụng?
"Tỉnh rồi à, chàng trai đẹp mã."
Người phụ nữ da đen duy nhất trong nhóm quay đầu lại.
Thấy Ethan mở mắt, mụ lộ vẻ mừng rỡ, vội đứng dậy tiến về phía anh rồi chìa ra bình nước: "Cậu cần cái này đấy."
"Ha ha, Rose, bớt nịnh bợ đi. Tao cá là thằng nhóc đó không dâng xác cho mày đâu."
Tên đội trưởng trọc đầu lại phá lên cười thô lỗ.
"Câm mồm, tao đang cố đây."
Người đàn bà tên Rose quay lại lườm gã đội trưởng đầy hằn học.
Vì mụ đứng quá gần, lọn tóc đuôi ngựa quất thẳng vào mặt Ethan.
"Thề đấy, tôi phải xin lỗi cậu. Lúc đầu tôi cứ tưởng cậu chỉ là hạng tốt mã rẻ cùi, nhưng vừa nãy lúc thay thuốc, tôi mới nhận ra cậu đúng là hàng cực phẩm."
Đôi mắt to của Rose rực lên ngọn lửa dục vọng.
Mụ liếm bờ môi dày, ghé sát tai Ethan thì thầm đầy khiêu khích: "Tôi muốn liếm sạch từng vết sẹo trên người cậu. Cho tôi một cơ hội nhé?"
Ethan: "Tôi từ chối."
"Hử?"
Rose bĩu môi, quay sang nhìn bốn gã đàn ông đang xem kịch vui, gắt gỏng: "Mấy người quay mặt đi chỗ khác, tôi muốn xử nó ngay tại đây."
"Thôi đi Rose, đừng quậy nữa. Giữ thể lực và tập trung đi, chỗ này không an toàn đâu."
Gã trọc đầu cười nói.
"Hừ."
Rose lườm Ethan đầy hận thù rồi quay người bỏ đi.
Ethan quan sát môi trường xung quanh và nhìn thấy chiếc xe quân sự mình từng lái.
"Này ông bạn, nói thật nhé, cậu đúng là ngôi sao may mắn của tôi."
Tên da đen trọc đầu giơ bình nước về phía Ethan,
"Chuyến này, dù cậu không bán được giá tốt thì chiếc xe quân sự kia cũng đủ để tôi kiếm bộn rồi."
Chiếc xe đó vốn bị Ethan bỏ lại bên lề đường trong cơn mê muội sau tai nạn.
Lúc ấy anh không còn khả năng suy nghĩ, chỉ hành động theo bản năng tìm đường về nhà.
"Các người dám đóng quân ở nơi hoang dã này? Lại còn đốt lửa?"
Ethan lên tiếng.
Đây không chỉ là câu hỏi về mạng sống, mà còn là cách anh dò la tin tức.
"Năng lực của tôi có tác dụng với cậu, thì cũng có tác dụng với lũ dị thú."
Gã trọc đầu hào hứng khoe khoang, vẻ mặt đầy đắc ý,
"Cho đến tận hôm nay, tôi vẫn chưa gặp kẻ nào kháng lại được năng lực của mình."
Đó là vì mày chưa đụng phải lũ Săn Mồi thôi.
Ethan thầm nghĩ.
"Kể cả những con hung thú mạnh mẽ sở hữu Tinh hạch?"
"Ha ha, chúng nó ghét tôi lắm. Tuy không đến mức mất sức chiến đấu, nhưng chẳng con nào muốn đối mặt với tôi cả."
Tên da đen này có vẻ mang bản tính thích khoa trương và khoe mẽ.
Nhưng dù có thổi phồng thế nào, chắc chắn gã phải có thực lực làm nền tảng.
Đây mới thực sự là sức mạnh mà một Dị năng giả nên có!
Nhìn lại tên John đã chết dưới tay mình, sở hữu dị năng hữu dụng như vậy mà lại để phí hoài, đúng là rác rưởi.
"Phải thừa nhận, năng lực của anh đúng là ngoài dự đoán."
Ethan thản nhiên đáp.
Anh vốn ít nói, nhưng để moi thông tin, anh buộc phải tìm cách dẫn dắt câu chuyện.
"Tôi thích thái độ nịnh bợ này đấy. Thế nào ông bạn, gia nhập đội của tôi không? Ba ngày trước chúng tôi mất hai anh em, đang cần người."
Gã trọc đầu nói ra một câu khiến Ethan bất ngờ,
"Thực lực của cậu đủ tiêu chuẩn rồi."
"Dựa vào kỹ năng của tôi và chiếc xe kia, anh thừa hiểu tôi là binh sĩ bước ra từ căn cứ quân sự."
Ethan trầm giọng.
"Binh sĩ, tướng quân, tổng thống, ba la ba la..."
Gã trọc đầu lộ vẻ mất kiên nhẫn, phẩy tay,
"Tôi chẳng quan tâm. Mấy cái danh xưng đó cộng lại trong mắt tôi không bằng một con đàn bà bốc lửa. Nói thật đi, mục đích của chúng ta đều giống nhau mà, phải không? Chẳng qua là để sống sót, và... sống tốt hơn thôi."
Không ngờ gã thô kệch này lại có lúc nói ra được những câu triết lý như vậy.
"Cuối cùng cậu cũng sẽ hòa nhập với cuộc sống của chúng tôi thôi."
Gã trọc đầu cười hắc hắc, quan sát kỹ biểu cảm của Ethan rồi đột ngột đổi ý:
"Mà thôi, tôi rút lại lời đề nghị. Cậu không phải hạng người có ý chí yếu ớt. Đồng hóa cậu tốn quá nhiều thời gian và sức lực, chẳng bõ công. Thà tôi đem bán cậu đi lấy nhu yếu phẩm còn hơn."
Nghe đến đây, mấy gã Marauder (Kẻ cướp) quanh đống lửa đều thở phào.
Việc một binh sĩ chính quy mạnh mẽ gia nhập khiến chúng thấy bất an.
Không phải chúng bài ngoại, ai cũng muốn đội ngũ mạnh hơn để tăng tỉ lệ sống sót trong mạt thế, nhưng bọn chúng sợ một lúc nào đó sẽ bị Ethan quét sạch cả đám.
"Bán tôi?"
Ethan nghiêng đầu hỏi.
"Đúng thế. Với thân thủ và tố chất quân sự của cậu, chắc chắn là hàng đắt khách."
Gã đại ca trọc đầu xem chừng là kẻ hiếu khách, không ngần ngại tán dóc với Ethan.
"Bán đi đâu?"
"Thành phố Bay."
Gã trọc đầu nhún vai thản nhiên,
"Người anh em, chúng ta không có thù oán cá nhân, nói cho rõ ràng nhé. Tôi cũng vì sinh tồn thôi. Sau này nếu cậu có được tổ chức lớn nào mua lại thì cũng đừng tìm tôi gây rắc rối."
"Ừ."
Ethan gật đầu.
Dù trong lòng nghĩ gì, lúc này anh không dại gì tự chuốc lấy khổ cực.
Thân phận bây giờ là cá nằm trên thớt, nói lời đe dọa chỉ sướng miệng nhất thời chứ hoàn toàn không khôn ngoan.
"Đừng nói về tôi nữa. Này, cậu ở căn cứ nào? Nhiệm vụ lần này là gì?"
Gã trọc đầu hỏi, "Tôi đã kể cậu nghe nhiều thế rồi, làm người phải biết ơn, cậu hiểu chứ?"
Ethan im lặng, không đáp lời.
"Chậc, cái lũ lính các người thật là nhạt nhẽo."
Gã trọc đầu đứng dậy, bước đến trước mặt Ethan, nhìn xuống kẻ đang im lặng:
"Tôi không muốn đe dọa cậu, nhưng nếu cậu vẫn không nói, tôi không ngại dùng năng lực một lần nữa đâu. Cậu biết cái cảm giác đó mà, tôi cá là cậu chẳng thích thú gì."
"Anh vẫn chưa cho tôi biết tên anh?"
Ethan đột ngột hỏi.
"Ồ, bắt đầu chuẩn bị để báo thù tôi rồi sao?"
Gã trọc đầu ngồi thụp xuống, sắc mặt dần trở nên nghiêm nghị, "Cậu đang nghĩ thế à?"
"Không, chỉ là tán gẫu thôi."
Ethan thản nhiên đáp.
"Dẹp đi nhóc, tôi không muốn làm bạn với cậu. Trưa mai có lẽ là lúc chúng ta vĩnh biệt, sẽ không gặp lại đâu."
Gã trọc đầu dường như bị chính lời nói của mình thuyết phục, không còn buồn quan tâm đến gã binh sĩ bí ẩn này nữa.
Gã chỉ phụ trách giao hàng.
Còn việc làm sao cạy miệng Ethan lấy thông tin là việc của Thành phố Bay.
Là một tiểu đội Marauder, chúng cũng có quy tắc riêng: làm đúng phần việc của mình, lấy đúng nhu yếu phẩm cần lấy.
Cả hai bên cùng có lợi.
Phải thừa nhận, sự tò mò và tham vọng của gã trọc đầu này được khống chế rất tốt.
Có lẽ đó là lý do giúp gã sống tốt hơn trong thời buổi này.
Ethan nhìn theo bóng lưng gã đại ca trọc đầu đang lững thững đi về phía đống lửa, thầm nghĩ: Tốt nhất mày nên cầu nguyện chúng ta không bao giờ gặp lại, nếu không, e rằng chỉ có một người được phép tiếp tục sống.
Không thù oán cá nhân?
Ở chỗ tôi, nó đã thành thù rồi.
Suy cho cùng, tôi đã trở thành món hàng, bị mày rao bán như một tên nô lệ, chẳng phải sao?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận