Trong lúc đang sắp xếp, một cuốn sổ bìa cứng màu đen kẹp giữa đống sách rơi ra.
Cuốn sổ không dày, thoạt nhìn giống như một cuốn vở bài tập bình thường, nhưng nhìn kỹ bên hông mới thấy nó được trang bị một chiếc khóa mật mã.
Anh cầm cuốn sổ lên, thử đại vài dãy số nhưng không thành công. Dù sao thì ít nhất bây giờ anh cũng đã có một mục tiêu để nỗ lực.
Sau khi lục xong phần bàn học, anh chuyển sang tủ quần áo.
Mở liên tiếp mấy cái đều đầy ắp quần áo, trông không giống của chủ nhân cuốn sổ.
Để tiết kiệm thời gian, anh tạm thời bỏ qua chúng.
Việc lục soát sáu cái tủ diễn ra rất nhanh.
Khi anh mở cái tủ ở góc dưới bên trái, một mùi ẩm mốc nồng nặc sộc thẳng vào mũi.
Mấy cái túi nilon in quảng cáo được nhét bên trong, phía trên ẩn hiện những vệt nước ố vàng, trông giống như từng bị ai đó tạt nước vào.
Tô Tử Ly thò tay kéo hết mấy cái túi ra ngoài.
Bên trong chủ yếu là quần áo cũ, nhưng khi chạm vào một túi trong số đó, anh cảm giác được một lớp chất liệu bằng giấy.
Anh không ngần ngại cởi miệng túi, đổ hết đồ bên trong ra sàn.
Đủ loại đồ dùng sinh hoạt rơi vãi, một cục giấy bị vò nát lặng lẽ nằm giữa đống đồ, bề mặt dính đầy những vết bẩn màu nâu vàng, trông cực kỳ không nổi bật.
Đến khi vuốt phẳng cục giấy ra, anh mới phát hiện nó thực chất được tạo thành từ hai loại giấy khác nhau: Một tờ đơn xin chuyển phòng ký túc xá và một mảnh báo cắt dời.
Tô Tử Ly xem tờ đơn xin chuyển phòng trước, bên trên viết:
“Em là Lý Văn, vì mối quan hệ với bạn cùng phòng không hòa hợp, nay em xin được chuyển sang phòng khác. —— 26/10/2018”
Một lời đề nghị ngắn gọn, tất cả đều là chữ viết tay của chính cô gái, không có định dạng đặc biệt nào.
Phía dưới lá đơn có một dòng phản hồi bằng bút đỏ: “Không phê duyệt!”
“Em Lý Văn, việc chung sống giữa các bạn học khó tránh khỏi những lúc va chạm, xin đừng dễ dàng lựa chọn lùi bước như vậy! Tôi đã hỏi các bạn khác trong phòng, bọn họ đều chung sống rất tốt, tại sao chỉ có mình em là không hợp với mọi người? Đôi khi, em cần phải tự tìm nguyên nhân ở chính bản thân mình.”
Lời phản hồi này không có chữ ký, nhưng dựa vào giọng điệu, không khó để đoán người viết có lẽ là chủ nhiệm lớp hoặc cố vấn học tập của Lý Văn.
Thế nhưng, nội dung phản hồi lại khiến Tô Tử Ly không thể nghe lọt tai.
Dựa theo những manh mối hiện có, anh đoán Lý Văn – chủ nhân của cái tủ quần áo này – rất có thể đã gặp phải nạn bạo lực học đường.
Cay đắng hơn là, những kẻ bắt nạt cô lại ở cùng một phòng, ngày ngày cô đều phải đối mặt với bọn họ.
Cô muốn trốn chạy nên đã làm đơn xin chuyển phòng, nhưng người giáo viên kia rõ ràng lại đứng về phía số đông.
Nạn nhân đã cố gắng hết sức để phát ra tín hiệu cầu cứu, nhưng thứ cô nhận được không phải sự giúp đỡ, mà là sự chỉ trích.
Mở mảnh báo còn lại ra, chiếm phần lớn diện tích là bức ảnh một tòa nhà nhỏ bị bao vây bởi ngọn lửa hung hãn, khói đặc bao trùm, hỏa hoạn có vẻ rất lớn.
Ngay phía trên là tiêu đề in đậm phóng to:
“Chấn động! Một trường đại học tại thành phố M xảy ra hỏa hoạn, hiện đã khiến 5 người bị thương nặng, 3 người bị thương nhẹ, một nữ sinh mất tích, đến nay vẫn chưa tìm thấy thi thể!”
Dòng chữ nhỏ bên dưới mô tả sơ lược tình hình vụ cháy.
Nguyên nhân đang được điều tra, bước đầu nghi ngờ do chập điện.
Thời điểm xảy ra hỏa hoạn là hơn một giờ chiều, vừa vặn vào giờ lên lớp, vì vậy số người kẹt trong ký túc xá không nhiều.
Tuy nhiên do lửa lan quá nhanh, các tầng ba, bốn, năm gần như bị thiêu rụi hoàn toàn, vẫn gây ra thương vong nhất định.
Bản tin này trông có vẻ rời rạc, tưởng như chẳng liên quan gì đến môi trường anh đang ở, nhưng ngay khi đọc xong, tim Tô Tử Ly bỗng đập loạn nhịp.
Anh cảm thấy, mình dường như đã chạm tay vào sự thật hình thành nên mật thất này.
Dù mới chỉ là một vài mảnh ghép sự kiện, nhưng ánh sáng để thoát khỏi đây chính là được hội tụ từ những tia manh mối nhỏ nhoi này.
【Đếm ngược 0:14:21】
【Chúc mừng người chơi mở khóa bối cảnh hình thành mật thất, khen thưởng một thông tin hữu ích.】
【Gợi ý: Khi đồng hồ đếm ngược còn 5 phút, mật thất này sẽ tiến vào chế độ "Mô phỏng hỏa trường", những gợi ý thoát thân quan trọng có khả năng bị hư hại, yêu cầu người chơi khẩn trương.】
Tô Tử Ly: “...”
Cái gì cơ?!
Cái quái gì thế? Mô phỏng hỏa trường (đám cháy)?!
Mẹ kiếp, cái này là muốn lấy mạng tôi thì có!
Anh lập tức bật dậy từ dưới đất.
Nếu cái trò chơi này thực sự làm "có tâm" đến mức mô phỏng lại hiện trường vụ cháy như thật, thì nhiệt độ cao và khói đặc sẽ trực tiếp tước đi phần lớn khả năng hành động của anh.
Đếm ngược năm phút?
Nghĩa là anh chỉ còn chưa đầy mười phút để tìm ra cái gọi là "manh mối then chốt" kia?
Nhịp độ tìm kiếm đột ngột chuyển từ căng thẳng điềm tĩnh sang vô cùng cấp bách, mạng nhỏ của anh có thể đi tong bất cứ lúc nào.
Tô Tử Ly hít một hơi thật sâu, ánh mắt chậm rãi quét qua toàn bộ phòng ký túc xá.
Khói từ đám cháy sẽ đe dọa đến an toàn của bản thân anh, nhưng nhiệt độ cao mới là thứ có khả năng hủy hoại manh mối thoát thân.
Mà trong cả căn phòng này, nơi dễ bắt lửa nhất chính là—— giường ngủ!
Tô Tử Ly nghểnh cổ nhìn quanh một vòng, nhanh chóng xác định được chiếc giường trông đơn sơ và ít đồ nhất trong sáu chiếc.
Anh trèo lên, túm lấy tấm đệm giường hất mạnh ra, một bức ảnh hiện ra trước mắt.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận