Xung đột bùng lên nhanh, kết thúc còn nhanh hơn. Nhưng kết cục lại nằm ngoài dự tính của tất cả.
Gã to xác tên Vương Hải, sinh viên năm ba khoa Thể thao. Tố chất của gã tuy chưa bằng vận động viên chuyên nghiệp nhưng cũng chẳng kém là bao.
Gã không phải kẻ chỉ biết múa may, mà trái lại, gã cực kỳ thiện chiến.
Ở ngoài trường, gã từng một mình chấp ba tên lưu manh, một cú đấm ngàn cân đánh bay đối thủ năm sáu mét, khiến một phần ba xương mặt kẻ đó sụp đổ.
Gã có thể dùng tay không đỡ lấy thanh sắt to bằng ngón tay cái mà chỉ bị sưng tấy nhẹ.
Sức mạnh và độ lỳ đòn của gã là điều không phải bàn cãi. Nhưng trước mặt Lục Vũ, tất cả những cú đấm thép hay cơ thể rắn chắc đó đều trở nên vô nghĩa.
Gã thậm chí còn chưa kịp phản ứng đã bị một kẻ trọng thương gần chết đánh cho tàn phế!
“Thằng chó này! Tao chỉ muốn chút đồ ăn thôi mà!”
Vương Hải ôm chặt cổ tay, cơn đau thấu xương kích thích dây thần kinh khiến gã phát điên, vung chân đá thẳng vào bụng Lục Vũ.
Bộp!
Lục Vũ phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể bị cú đá hất văng đập mạnh vào tường.
Trên mặt anh hiện lên một nụ cười điên cuồng: “Đồ là của tôi. Tôi không muốn cho!”
Anh giơ tay quẹt vết máu nơi khóe miệng, nhưng lại không kềm được mà ho ra thêm vài búng máu nữa.
“Không cho thì thôi, sao mày dám vặn gãy tay tao?”
Vương Hải gầm lên.
Cơn đau và lời nói của Lục Vũ khiến gã mất sạch lý trí.
Gã lại nhấc chân lên, nhưng khi cú đá mới tung ra được nửa chừng, gã thấy kẻ tưởng chừng sắp chết kia lại động đậy.
Hai tay Lục Vũ khóa chặt mũi và gót chân của Vương Hải, gân xanh nổi lên, anh nghiến răng vặn mạnh.
Rắc!
Vương Hải thét lên thảm thiết, toàn thân run rẩy.
Nhìn bàn chân đã bị xoay ngược 360 độ, gã biết chân này đã phế hoàn toàn.
Chưa dừng lại ở đó—
Lục Vũ chống tay xuống đất, đôi chân tung ra cú đá song phi trúng ngay vào mặt bên đầu gối chân còn lại của Vương Hải.
Rắc!
Đầu gối Vương Hải biến dạng ngay tức khắc, ống chân vặn vẹo theo một góc độ kỳ dị!
Giữa đại sảnh, chỉ còn lại tiếng gào xé lòng như lợn bị chọc tiết của Vương Hải.
Gã mất thăng bằng ngã ngửa ra sau, bàn tay duy nhất còn lại quờ quạng trong không trung một cách tuyệt vọng.
Nhóm mười mấy sinh viên đứng chôn chân tại chỗ.
Chỉ trong vòng ba giây ngắn ngủi, họ như đang xem một bộ phim kinh dị đời thực.
Trong đầu họ chỉ hiện lên bốn chữ: Máu me, bạo lực!
Vừa rồi còn là một thanh niên khỏe như trâu, giờ đây đã nằm đó như một con chó chết.
Động tác của thanh niên kia dứt khoát, mượt mà và cực kỳ tàn nhẫn!
“Kêu nữa sẽ dẫn Ma Viên đến đây. Nếu không muốn tôi bóp nát yết hầu thì câm miệng lại.”
Lục Vũ quỳ trước mặt Vương Hải, tay bấu chặt vào cổ họng gã, giọng nói lạnh thấu xương.
“Mày... mày không phải người.”
Vương Hải run rẩy, cố nhịn đau mà ngậm miệng.
Gã cứ ngỡ đó là một thương binh, không ngờ đó lại là một con dã thú bị thương.
Dã thú lúc lâm chung còn đáng sợ hơn gấp bội!
Đám lưu manh ngoài kia so với kẻ này chẳng khác nào rác rưởi.
Lục Vũ thu tay, cười nhạt:
“Muốn nói sao tùy anh! Nếu tôi không xuống tay nặng, e là anh đã cướp sạch chỗ thức ăn này rồi. Vài ngày tới, tôi sẽ chỉ là một cái xác chết đói, lúc đó mới đúng là không phải người.”
Vương Hải nghiến răng, không thốt nổi nửa lời. Gã đúng là đã có ý định đó!
Lục Vũ lết về góc tường ngồi xuống, mặt trắng bệch, nhịp thở trở nên nặng nề và yếu ớt.
Trông anh lúc này chẳng giống chút nào với con quái vật vừa phế một gã đàn ông trong ba giây.
Anh biết, vết thương lại trầm trọng thêm rồi.
Lục Vũ nhắm mắt, truy cập bảng Dữ liệu cơ thể:
[Thông tin nhân vật]
Tên: Lục Vũ (Chủng tộc: Người thường)
Sinh mệnh: 42/200 HP
Trạng thái: Trọng thương.
Yêu cầu: Không di chuyển, cầm máu ngay lập tức, chờ hồi phục!
Lực tấn công: 110 Gân cốt: 110
Tại thành phố Phòng Cảng lúc này, dù có ai bảo thần linh hiện thế, anh cũng tin!
Cơ thể người đã được dữ liệu hóa, chỉ thiếu điều Trái Đất bị format lại thôi.
Vì thế, anh tin rằng Sát Lục Tinh Hồn chỉ có thể thăng cấp thông qua chiến đấu!
Mỗi khi chiến đấu, Lục Vũ đều cảm nhận được khối năng lượng lạnh lẽo nơi tim đang râm ran giãn nở.
Sau liên tiếp vài trận chiến, Lực tấn công và Gân cốt của anh mới chỉ tăng thêm 10 điểm. Nâng cấp thuộc tính cơ bản khó khăn đến nhường nào, giờ anh mới thấu.
Sau vài trận sinh tử, anh đã nắm rõ quy luật của các thuộc tính: Sinh mệnh tối đa sẽ tăng lên đôi chút sau mỗi lần phục hồi từ trạng thái trọng thương.
Con số 200 hiện tại chính là tích lũy từ những lần cận kề cái chết.
Cơ chế của nó là: Khi HP trên 100, thanh HP sẽ gánh chịu sát thương.
HP về 0 đồng nghĩa với cái chết. Mất máu hay sát thương duy trì đều có thể gây tử vong.
Riêng những đòn tấn công vào điểm yếu như yết hầu hay tim có thể gây tử vong ngay lập tức!
Lực tấn công đại diện cho khả năng gây sát thương sau khi sức mạnh cơ thể được tái cấu trúc.
Gân cốt đại diện cho độ bền bỉ của cơ bắp và da thịt.
Khi Lực tấn công cao hơn Gân cốt mới có thể gây ra thương tổn đáng kể.
Nếu Gân cốt cao hơn Lực tấn công, trừ khi chém đứt đầu, bằng không dù đánh nặng đến đâu cũng chỉ gây ra 10 điểm sát thương cơ bản.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận