Roger giật mình tỉnh giấc.
Theo bản năng, anh siết chặt cán rìu sắt giấu dưới gối.
Kể từ cái đêm định mệnh đó, món vũ khí này chưa bao giờ rời khỏi tầm tay anh.
"Là ảo giác sao?"
Tim đập nhanh, nhịp thở của anh bắt đầu trở nên dồn dập.
Oàng!
Một tia chớp rạch ngang trời.
Qua khung cửa sổ, không gian bên ngoài trống trải, chẳng có bóng dáng quái vật nào.
Nhưng ngay khi Roger vừa kịp thở phào, một tiếng gầm gừ trầm đục đột nhiên vang lên từ bên ngoài, ngay sau đó là một cú va chạm cực mạnh.
Rắc!
Cánh cửa gỗ phát ra tiếng kêu răng rắc như thể không chịu nổi sức ép.
Rầm! Rầm! Rầm!
Thứ gì đó đang điên cuồng húc vào cửa.
Thông qua ánh sáng le lói, Roger rốt cuộc cũng nhìn thấy một bóng hình khác đang lởn vởn bên ngoài cửa sổ.
Đó là một sinh vật có gương mặt dữ tợn, cao khoảng một mét rưỡi, làn da xanh xám của loài thủy tộc. Nó khác hẳn với những con người cá mà anh từng thấy ở chỗ Kant; con quái này lực lưỡng hơn, toàn thân phủ một lớp vảy cá thô ráp, bết dính những đám rong biển thối rữa.
Đầu của nó gần như không còn nét người: đôi mắt lồi ra ngoài, cái miệng rộng ngoác đầy răng nanh chiếm gần hết khuôn mặt.
Cơ thể nó còng xuống, đôi bàn tay to lớn dị dạng kết thúc bằng những bộ móng vuốt sắc lẹm!
"Cái quái gì thế này?!"
Mất vài giây não bộ của Roger rơi vào trạng thái trắng xóa.
Nhưng nhờ những cú sốc trước đó, anh nhanh chóng lấy lại tỉnh táo, lăn người khỏi giường và lao thẳng về phía cửa chính.
Để đề phòng Kant đánh lén, Roger đã dành mấy ngày qua để gia cố cửa sổ và cửa ra vào của căn nhà gỗ bằng nhiều lớp ván.
Nếu vẫn giữ nguyên trạng thái cũ, có lẽ cánh cửa này đã nát vụn ngay từ cú húc đầu tiên.
"Không được để lũ khốn này vào nhà!"
Không gian trong căn nhà gỗ quá chật hẹp.
Con quái này tuy không cao bằng người thường, sức mạnh có lẽ cũng không quá vượt trội, nhưng tứ chi của nó rất dài, tốc độ chắc chắn cực nhanh.
Cộng thêm nanh vuốt sắc bén, một khi bị nó áp sát, chỉ cần vài nhịp thở là anh sẽ bị xé xác.
Đối mặt với tử thần, Roger nhận ra tâm trí mình bỗng trở nên bình tĩnh lạ thường.
Anh kéo chiếc bàn gỗ thô kệch chặn sau cửa, rồi cầm rìu tiến về phía cửa sổ.
Nhờ ánh chớp, anh thấy một con Drowner đang điên cuồng húc cửa, con còn lại thì lảng vảng xung quanh như đang tìm sơ hở.
Dường như đánh hơi thấy Roger, con quái gầm lên một tiếng, lao sầm vào cửa sổ.
Xoẹt!
Bộ móng vuốt sắc lẹm cào mạnh lên ván gỗ, để lại những vệt sâu hoắm và những mảng gỗ vụn bay tứ tung.
"Tốc độ của nó nhanh quá!"
Roger kinh hãi.
Đúng lúc này, từ phía xa vọng lại những tiếng súng nổ rời rạc.
"Là Kant!"
"Bên đó cũng bị tấn công sao?"
Kant sống trong ngọn hải đăng.
Ngoại trừ đài quan sát trên đỉnh, toàn bộ cấu trúc đều được xây bằng bê tông cốt thép.
Loại quái vật này dù có kéo đến cả trăm con cũng không thể lay chuyển nổi ngọn tháp.
Trừ khi chúng phá được cửa sắt tầng trệt hoặc leo tường lên đỉnh, nếu không, ngọn hải đăng chính là pháo đài kiên cố nhất hòn đảo này.
Tiếng súng bắt đầu dày đặc hơn.
Rõ ràng, số lượng quái vật tấn công hải đăng không chỉ có một hai con.
"Cái thế giới quái quỷ gì thế này?"
Roger không còn hơi sức đâu mà cảm thán.
Chớp thời cơ con quái bên ngoài cửa sổ vừa tung một cú vồ quá đà, anh vung rìu sắt lên.
Phập!
Lưỡi rìu chém vào như thể lún vào một khúc gỗ mục.
Kèm theo tiếng thét chói tai, nửa bàn tay của con Drowner bị Roger chặt đứt.
Dòng máu xanh nhạt bắn tung tóe lên mặt anh.
Bị mất nửa bàn tay, con quái không hề sợ hãi mà càng trở nên điên cuồng hơn.
Nó dùng cả tay lẫn chân, kết hợp với hàm răng lởm chởm, húc mạnh vào cửa sổ gỗ.
Việc gia cố cửa sổ rõ ràng không chắc chắn bằng cửa chính.
Dưới sự công phá cuồng loạn của con quái vật, một lỗ hổng nhanh chóng xuất hiện.
Con Drowner rít lên, cố sống cố chết lách người vào trong!
Nửa thân trên và một cánh tay của nó đã thò vào được.
Nó há to cái miệng đỏ ngòm đầy mùi hôi thối, cơ hàm đóng mở liên tục, cắn xé không khí một cách điên dại.
Roger lùi lại nửa bước.
Anh cảm thấy tim mình như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Chỉ tối đa ba giây nữa, con quái sẽ phá nát khung cửa và tràn vào phòng, rồi sau đó là con thứ hai!
Da đầu tê dại, đôi mắt Roger vằn tia máu.
Ngay khoảnh khắc này, mọi sự do dự và hèn nhát đều biến mất, bản năng sinh tồn đã đè bẹp mọi nỗi sợ hãi.
Anh giơ cao chiếc rìu, dồn toàn bộ sức mạnh đã được hệ thống cường hóa ba lần vào đôi tay.
Vút!
Nhắm thẳng vào cần cổ con quái, anh chém xuống một cú sấm sét!
Lưỡi rìu xé toạc lớp vảy, cắt đứt cơ bắp và dây thần kinh.
Cú chém dốc toàn lực của Roger chỉ mới làm nó trọng thương chứ chưa kết liễu được ngay.
Máu phun ra khắp nơi, con quái đang hấp hối càng trở nên co giật dữ dội.
Roger không lùi bước, anh rút rìu ra và tiếp tục băm xuống.
Một phát, hai phát, ba phát...
Anh vung vũ khí một cách máy móc.
Không biết đã qua bao lâu, một cái đầu gớm ghiếc rụng xuống sàn, máu phun ra như suối xối thẳng vào mặt Roger.
Mất đầu, con quái đương nhiên không thể sống lại.
Nhưng Roger dường như không nhận ra, anh vẫn tiếp tục băm vằm cái xác không đầu cho đến khi nó chỉ còn là một đống bầy nhầy.
Roger chợt bừng tỉnh, cơn mệt mỏi rã rời ập đến.
Lòng bàn tay anh bị chấn động đến mức rách da, đôi cánh tay run rẩy vì quá sức.
Nhưng chưa kịp thở dốc, một tiếng nổ lớn lại vang lên từ phía cửa chính.
Cánh cửa tan nát, con Drowner thứ hai đã phá cửa xông vào!
"Chết tiệt!"
Roger chỉ kịp chửi thề một tiếng rồi cầm rìu lao nhanh vào căn phòng đọc sách bên cạnh.
Với tình trạng thể lực hiện tại, đối đầu trực diện là tự sát.
Anh lăn một vòng trên sàn, nấp vào góc khuất cạnh cửa phòng sách, tay nắm chặt rìu nhưng toàn bộ sự chú ý đều đặt vào động tĩnh bên ngoài.
"Một, hai, ba!"
Anh thầm đếm nhịp.
Ngay khi nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của con quái tiến vào phòng, theo sau đó là một tiếng Rắc khô khốc!
Một tấm ván sàn trong phòng sách đột ngột bật lên theo cơ quan đã sắp đặt, đập mạnh ra phía ngoài với tốc độ cực nhanh!
"Chính là lúc này!"
Não bộ đạt đến trạng thái bình tĩnh cực độ, Roger hít một hơi thật sâu rồi lao vọt ra ngoài.
Đập vào mắt anh là cảnh con quái vật bị tấm gỗ văng trúng, loạng choạng lùi lại.
Nó nhận ra Roger, nhưng do đang đà mất đà nên phản ứng không kịp.
Dù đôi chân đã bủn rủn vì sợ hãi khi phải đối mặt trực diện với quái vật, nhưng Roger hiểu mình không còn đường lui.
Anh nghiến răng lao tới!
Mượn lực xung lực từ cú chạy và đà bật của tấm ván, Roger nhảy vọt lên, rìu sắt giơ cao quá đầu, bổ thẳng xuống đỉnh đầu con quái!
Khấc!
Lực phản chấn cực lớn khiến chiếc rìu suýt tuột khỏi tay, cú chém lệch đi một chút nên không trúng cổ.
Dù bị thương nặng, con Drowner vẫn còn sức chống trả.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Roger quyết định buông rìu, đạp mạnh vào thân quái vật để bật người ra xa.
Xoẹt!
Sau lưng truyền đến một cơn đau rát bỏng.
Roger lăn lộn trên sàn rồi lồm cồm bò dậy.
Con quái lúc này cũng đang lảo đảo đứng lên với chiếc rìu vẫn còn cắm phập trên đỉnh đầu.
Trời đất quay cuồng, mắt Roger hơi tối sầm lại.
Anh lăn người né tránh cú vồ của nó, tiện tay vớ lấy một khúc gỗ lớn, canh đúng kẽ hở khi con quái vừa tấn công hụt, anh dùng hết bình sinh quật mạnh khúc gỗ vào sống rìu đang cắm trên đầu nó!
"Chết đi con khốn!"
Rắc!
Lưỡi rìu thuận theo vết nứt cũ lún sâu xuống, găm thẳng vào tận đại não của con quái vật!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận