Tay bê hòm gỗ nhỏ và vài cuốn sách, Roger rời khỏi ngọn hải đăng.
Cho đến khi đã đi được một quãng xa, anh vẫn cảm nhận được một ánh nhìn từ trên đỉnh tháp đang đóng đinh vào lưng mình.
Roger khẽ lắc đầu ngán ngẩm.
Yêu cầu mượn sách này không đơn thuần là để giải khuây.
Hòn đảo hoang vắng này chỉ có anh và gã đàn ông kỳ quái kia.
Roger mù tịt về thế giới này.
Anh khát khao thông tin, dù chỉ là vài mẩu vụn vặt, và sách vở là con đường duy nhất.
Kệ sách trống rỗng trong căn nhà gỗ gợi ý rằng trước đây chúng từng thuộc về gã kia. Anh đã đặc biệt hỏi mượn sách về lịch sử và địa lý, vì vậy hầu hết số sách trên tay đều xoay quanh chủ đề đó.
Về đến nhà, Roger đặt mấy cuốn sách lên kệ nhưng chưa vội lật xem.
Việc cấp bách nhất lúc này là gia cố lại căn nhà dột nát.
Thời tiết trên biển đỏ đảnh và tàn nhẫn. Dù cơn bão vừa đi qua hôm qua, nhưng chẳng ai biết khi nào thiên tai tiếp theo sẽ giáng xuống.
Ánh mắt và thái độ của gã đàn ông kia khiến Roger nảy sinh sự cảnh giác cao độ. Giờ đây, dù gã có mời anh sang ngọn hải đăng để ở, anh cũng sẽ từ chối thẳng thừng.
"Quả là một công trình lớn đây."
Roger thở dài.
Số ván gỗ dự trữ chẳng còn bao nhiêu, không đủ để đại tu toàn bộ căn nhà.
Anh trèo lên mái, kiểm tra mấy lỗ thủng lớn nhất.
Sau một hồi tính toán, anh quyết định: Phải ưu tiên chống dột trước.
Lấy đinh và búa từ hộp dụng cụ, Roger bắt đầu đóng ván theo cách cũ.
Thiếu chỗ nào, anh "giật gấu vá vai" chỗ đó – dỡ ván từ vách trong và những góc cửa không quan trọng để đắp lên mái nhà.
Anh làm quần quật đến khi mặt trời khuất bóng sau mặt biển.
Độ hoàn thiện của căn nhà nhích từ 79% lên 84%.
Phần tăng thêm là nhờ những miếng ván mới, còn hành vi "phá nhà vá mái" của anh rõ ràng không được hệ thống tính vào công trạng.
"Chắc là... sẽ không dột nữa đâu."
Roger quẹt mồ hôi, gật đầu hài lòng. Khắp người anh ướt đẫm như vừa vớt dưới nước lên, mệt lả.
Anh vội vàng nấu chút gì đó rồi ngấu nghiến nuốt chửng.
Cơn buồn ngủ ập đến như bão cuốn, Roger dọn dẹp sơ qua rồi đổ ập xuống giường ngay khi bóng tối bao trùm hòn đảo.
Đảo không có dã thú lớn, còn về gã đàn ông ở ngọn hải đăng, Roger cũng chẳng buồn lo.
Anh đang kiệt sức, còn đối phương có súng. Nếu gã thực sự muốn ra tay, anh cũng chẳng có sức mà phản kháng.
Trong cơn mê mệt, Roger chìm vào giấc ngủ sâu.
Một đêm không mộng mị.
Sáng hôm sau, một cảm giác sảng khoái chưa từng có tràn ngập cơ thể.
Đầu óc Roger tỉnh táo lạ kỳ, mọi mệt mỏi hôm qua tan biến sạch sẽ.
Trong người anh như đang cuộn trào một nguồn năng lượng không cạn.
"Đây là hiệu ứng đặc biệt của chiếc giường gỗ này sao?"
"Thật là một món đồ ma thuật."
Hào hứng, Roger cảm thấy tự tin hơn hẳn vào hành trình sinh tồn phía trước.
Ăn sáng xong, anh xách dụng cụ vào rừng cây phía sau nhà. Số gỗ còn lại anh phải tự tay chế biến.
Quanh quẩn mấy vòng, Roger tìm được vài cây khô.
Chúng không quá cao lớn.
Sau khi hạ cây và chặt bỏ phần rễ mục, anh dùng dây thừng kéo lê đống gỗ khô về khoảng sân trước nhà.
Kỹ thuật có hạn, Roger chỉ có thể dùng cưa và rìu đẽo gọt thô sơ.
Phải mất cả buổi sáng, anh mới tạo ra được vài tấm gỗ hình thù méo mó.
Sau bữa trưa, anh nghỉ ngơi đôi chút thay vì làm việc tiếp.
Thể chất hiện tại quá kém, cố quá cũng không hiệu quả. Roger quyết định vào thư phòng lật xem mấy cuốn sách vừa mượn được.
Suốt cả buổi chiều, Roger giam mình trong phòng.
Đọc lướt qua một lượt, anh bắt đầu hình dung được thế giới này.
Có vẻ đây vẫn là Trái Đất.
Địa lý không thay đổi nhiều nhưng phân chia lãnh thổ và kế thừa văn hóa thì khác xa.
Những quốc gia anh từng biết ở kiếp trước không tồn tại, thay vào đó là những cái tên lạ lẫm. Sự quen thuộc lẫn lộn với xa lạ này khiến việc tiếp thu thông tin trở nên khó khăn.
Cứ mỗi khi thấy một địa danh quen, anh lại vô thức áp đặt kiến thức cũ vào, nhưng thực tế chúng hoàn toàn khác biệt.
Nơi anh đang ở có lẽ tương ứng với Mỹ của kiếp trước, nhưng tọa độ cụ thể thì vẫn là một ẩn số. Trình độ công nghệ xấp xỉ những năm 2000. Lịch sử thì sai lệch hàng vạn dặm.
Roger cũng chẳng bận tâm mấy, anh cũng không giỏi nói dối, nếu ai hỏi, cứ đổ hết cho chứng mất trí nhớ là xong.
Tranh thủ lúc trời chưa tối, Roger làm thêm một lát.
Thiết bị chiếu sáng duy nhất là một chiếc đèn dầu leo lét, chẳng hy vọng gì vào nó giữa hòn đảo hoang này.
Khi bóng đêm hoàn toàn ngự trị, Roger dừng tay.
Nhìn độ hoàn thiện tăng lên 91%, anh nở một nụ cười thỏa mãn.
Ăn xong, Roger ngồi trên gốc cây trước cửa nhà, bỗng thấy nhớ cuộc sống thong dong kiếp trước.
Dù chẳng giàu sang gì nhưng vẫn đủ ăn đủ mặc, tầm này chắc anh đang bắt đầu cuộc sống về đêm sôi động rồi.
Còn bây giờ?
Nhìn đôi bàn tay đầy chai sạn, anh khẽ lắc đầu rồi vào nhà đi ngủ.
Cuộc sống cứ thế trôi qua: Đọc sách và sửa nhà.
Thêm hai ngày nữa, Roger cuối cùng cũng hoàn tất việc tu sửa.
Khi nhát đinh cuối cùng được đóng xuống, một luồng nhiệt chạy dọc cơ thể anh.
Mô hình căn nhà gỗ trong trí não phát ra ánh sáng nhạt.
Anh tập trung ý niệm chạm vào nó:
Căn nhà gỗ ven biển sơ sài:
Cấp độ: 0
Mô tả: Căn nhà thô sơ chỉ đáp ứng nhu cầu sống cơ bản, ngoài một chiếc giường ra thì không có đồ nội thất nào khác.
Khu vực đặc biệt: Thư phòng (Đã mở khóa).
Thuộc tính cộng thêm: Không.
Ghi chú: Vui lòng nâng cấp sớm để mở khóa thêm nhiều chức năng.
Tất cả chỉ có thế.
Roger chớp mắt: "Hết rồi à?"
"Gói quà tân thủ đâu? Hệ thống rút thăm đâu?"
"Ba ngày nay mình làm hùng hục như trâu, chỉ để mở khóa mỗi cái thư phòng thôi sao?"
"Chẳng lẽ căn nhà này định huấn luyện mình thành 'mọt sách' à? Muốn mình ngày ngày đọc sách để bá chủ thiên hạ?"
Nhìn từ bên ngoài, căn nhà chẳng có gì thay đổi.
Nhưng khi dạo quanh vài vòng, Roger nhận ra điểm khác biệt.
Những chỗ anh sửa trước đó vốn rất thô kệch, chắp vá lung tung, nhưng khi đạt độ hoàn thiện 100%, căn nhà dường như đã tự động tinh chỉnh.
Các mối nối trở nên khít khao, vững chãi và hợp lý hơn hẳn.
Ôm một tia hy vọng cuối cùng, Roger bước vào thư phòng.
Tại đây, anh cuối cùng cũng tìm thấy sự khác biệt lớn nhất. Trên kệ sách vốn trống rỗng, bất ngờ xuất hiện thêm vài cuốn sách lạ.
Nén lại sự phấn khích đang trào dâng, Roger đưa tay rút ra một cuốn.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận