“Mình đang ở đâu thế này?”
Nước biển lạnh toát tát thẳng vào mặt. Không kịp đề phòng, Roger nuốt phải một ngụm nước mặn chát, tanh nồng. Anh suýt chút nữa thì ngạt thở, đôi tay vùng vẫy điên cuồng theo bản năng.
Giữa đại dương đen kịt, giông tố gào thét liên hồi.
“Là mơ sao?”
“Rõ ràng mình đang chèo thuyền ngắm cảnh ở quần đảo Skellige trong game cơ mà, sao chớp mắt một cái đã rơi vào chốn này?”
“Không lẽ... mình xuyên vào thế giới game rồi?”
Roger lộ rõ vẻ kinh hoàng. Anh thừa hiểu cái thế giới game mà mình từng đắm chìm: năng suất lao động thấp kém, và quan trọng nhất là lũ quái vật lúc nhúc khắp nơi. Sống ở đó làm sao bằng Coca, gà rán và trò chơi điện tử được?
Nhưng cái lạnh thấu xương của nước biển và xúc giác chân thực đến từng chân tơ kẽ tóc đang không ngừng nhắc nhở Roger: tất cả đều là thật.
Mưa gió che khuất tầm nhìn, anh chỉ thấy mập mờ một đốm sáng lẻ loi phía xa. Không kịp nghĩ nhiều, Roger dồn chút tàn lực cuối cùng để bơi về phía đó.
Rắc!
Một tia chớp xé toạc bầu trời đêm.
Một cơn sóng dữ ập đến suýt chút nữa đánh ngất anh, nhưng may mắn là hướng sóng cùng chiều với sức gió.
Nếu không, trong cái hoàn cảnh này, dù có bơi đến kiệt sức anh cũng chẳng thể chạm tới đốm sáng kia.
Cuối cùng, ngay trước khi thể lực chạm đáy, Roger bị sóng đánh dạt vào bờ. Trong bóng tối, đầu anh va vào đá sắc cạnh, trời đất quay cuồng, anh đổ gục xuống bãi cát.
Đầu óc choáng váng, anh cố gắng bò dậy nhưng bất lực. Một bóng người xuất hiện trong màn đêm, Roger cố căng mắt, run rẩy đưa tay phải ra cầu cứu.
Cơn mệt mỏi ập đến như thác lũ. Mắt tối sầm lại, anh hoàn toàn mất đi ý thức.
Khoảnh khắc trước khi lịm đi, anh kịp nhìn thấy một khẩu súng săn trên tay kẻ đó và chiếc lao móc bóng loáng dắt bên hông!
…
Cơn mưa tạnh hẳn.
Mặt trời ló rạng từ đường chân trời, rọi xuống hòn đảo vừa được gột rửa sau bão một ánh sáng trong lành.
Sau khi tỉnh lại không lâu, Roger đã xác định được một việc: Anh đã xuyên không. Chẳng rõ đây là đâu, nhưng rõ ràng cơ thể này không phải là của anh.
“Lẽ nào thức đêm nhiều quá nên đột tử sao?”
Thực sự anh cũng chẳng nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra.
Roger ngồi dậy, quan sát xung quanh. Chỉ đến khi nhìn thấy vài món đồ điện gia dụng hiện đại hơi cũ kỹ, anh mới thầm thở phào.
“Ít nhất thì đây vẫn là xã hội văn minh hiện đại.”
Không gian xung quanh không lớn, đồ đạc chất đống lộn xộn, trông giống một nhà kho hơn. Đầu anh đã được băng bó đơn giản. Lúc này ngoài cảm giác hơi váng đầu thì không có gì đáng ngại, chỉ có cái bụng rỗng tuếch khiến anh chẳng còn chút sức lực nào.
Roger đang mải suy nghĩ thì đột nhiên trên cầu thang xoắn ốc vang lên tiếng bước chân kẽo kẹt.
Tiếp đó, một gã đàn ông da trắng vạm vỡ, tóc dày và bộ râu rậm rạp rối bời bưng một chiếc khay bước xuống.
“Cảm ơn ông đã cứu tôi tối qua.” Roger lên tiếng.
Nhưng vừa mở miệng, chính anh cũng giật mình. Một tràng tiếng Anh lưu loát tuôn ra. Đời trước trình độ tiếng Anh của anh cũng chỉ đủ giao tiếp cơ bản, tuyệt đối không thể nói trôi chảy như thế này, thậm chí còn mang theo chút âm hưởng địa phương.
Rầm!
Gã đại hán đặt khay thức ăn xuống bàn.
Bộ râu rậm rạp che khuất gần hết khuôn mặt, không rõ tuổi tác, nhưng nhìn qua vùng da lộ ra thì chắc cũng tầm 40. Gã trông cực kỳ khỏe mạnh do thường xuyên lao động nặng, so với cơ thể hiện tại của Roger thì chẳng khác nào người lớn với đứa trẻ.
“Ăn xong thì biến khỏi đây ngay!”
Giọng gã lạnh như băng, sắc lẹm như đá ngầm dưới đáy biển.
Roger hơi lúng túng, định hỏi thêm nhưng lời bị nghẹn lại. Anh thực sự đã đói đến phát điên, liền cầm lấy thức ăn trên khay tống vào miệng lấy lệ. Gã đàn ông không rời đi, cứ đứng ngay trước cầu thang, mặt không cảm xúc nhìn Roger.
Lấp đầy cái bụng rỗng, cơn đói dịu đi, Roger lại nặn ra một nụ cười: “Cảm ơn ông đã cứu tôi, tôi tên là Roger, còn ông?”
“Roger?”
Vẻ mặt gã đại hán thoáng biến đổi: “Cái tên nghe hạ lưu thật đấy.”
“Xem chừng cha cậu đặt cái tên này là đặt hết kỳ vọng vào cậu rồi.”
Roger nghẹn họng. Đây vốn là tên thật của anh, chỉ là cái tên Roger nghe khá giống với ‘Roger’ trong tiếng lóng… mà từ đó thì lại mang nghĩa làm chuyện “mờ ám” giữa đàn ông và đàn bà, thậm chí còn ám chỉ một tư thế đặc biệt.
“Haha...” Roger cười gượng gạo, nhưng nhờ sự cố nhỏ này mà khoảng cách giữa hai bên cũng được kéo gần lại đôi chút.
“Cho hỏi đây là đâu ạ?” Anh thuận thế hỏi.
“Một hòn đảo.” Gã đàn ông đáp cộc lốc. Đúng lúc này, trên lầu vang lên tiếng động lạ, sắc mặt gã biến đổi hẳn.
“Ăn xong chưa? Xong rồi thì cút ngay!”
Gã gần như thô bạo lôi Roger dậy khỏi giường, xô đẩy anh xuống lầu. Sức mạnh của gã rất lớn, Roger dám chắc nếu mình chậm chân một chút thì thứ chờ đợi mình sẽ là một nắm đấm.
Roger ngơ ngác bị đẩy ra ngoài cửa. Lúc này anh mới nhận ra căn phòng vừa rồi là tầng một của một ngọn hải đăng. Bước ra khỏi cửa sắt, một hòn đảo xinh đẹp hiện ra trước mắt.
Cây cối xanh mướt, nước biển xanh thẳm phía xa hòa cùng đường chân trời. Điều này khiến một kẻ vốn sống trong rừng bê tông như Roger cảm thấy tâm trạng khá hơn đôi chút.
“Đợi đấy!” Gã đàn ông dặn dò rồi đóng sầm cửa sắt lại. Một lúc sau, khi gã quay ra, trên tay đã có thêm một túi hành lý cuộn tròn.
“Đi theo tôi!”
Gã khóa chặt cửa sắt, treo chìa khóa lên cổ rồi lôi Roger đi về phía xa. Hòn đảo không lớn, trung tâm là ngọn hải đăng trắng vừa rồi, lớp sơn đã bong tróc, rõ ràng là có tuổi đời khá lâu.
“Lại có người sống ở cái nơi khỉ ho cò gáy này sao?”
Dù nghi hoặc nhưng Roger mới đến nên không dám hỏi nhiều, chỉ biết lầm lũi đi theo. Vị trí hiện tại khá cao, có thể bao quát gần hết hòn đảo rộng vài cây số này. Chưa kịp nhìn kỹ, Roger đã bị gã đàn ông hối thúc đến cạnh một khu rừng nhỏ.
Trên bãi đất trống trước rừng là một căn nhà gỗ nhỏ dột nát.
Gã quẳng túi đồ vào tay Roger: “Từ giờ cậu ở đây.”
“Lát nữa tôi sẽ chuẩn bị ít lương thực cho cậu. Đừng chạy lung tung, khí hậu ở đây biến hóa khôn lường, buổi tối tuyệt đối không được ra bờ biển.”
Dường như biết Roger định hỏi gì, gã nói tiếp: “Bão làm hỏng hệ thống liên lạc rồi. Nhưng một tháng nữa sẽ có tàu tiếp tế cập bến, lúc đó tôi sẽ báo, cậu cứ thế mà lên tàu rời đi.”
Nói xong, gã quay lưng đi thẳng, không thèm ngoái đầu lại.
Roger đứng ngây ra tại chỗ, anh thậm chí quên cả cảm ơn hay hỏi thêm thông tin.
Bởi vì ngay lúc này, trước mắt anh xuất hiện một dòng chữ đầy quái dị:
[Phát hiện một Căn nhà ven biển dột nát. Có tiến hành đồng hóa không?]
[Lưu ý: Sau khi thành công, bạn sẽ không thể di dời cho đến lần nâng cấp tiếp theo.]
“Cái đệch, đây là bàn tay vàng trong truyền thuyết đấy à?”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận