Ngoài những thứ đã kể, vẫn còn một vài vật dụng khác dần được phát hiện và đưa vào sử dụng.
Chẳng hạn như một loài cây có gân lá dai chắc như sợi thép, khi tước nhỏ ra có thể dùng làm chỉ khâu vá.
Hay như một loại quả mang hương vị lạ kỳ, tạm thời được chế biến thành mứt để thay thế cho nguồn muối ăn đã cạn kiệt.
Điều đáng tiếc duy nhất là họ hoàn toàn không có nồi niêu để xào nấu.
Dù có một loại lá bản rộng có thể múc nước rồi bắc trực tiếp lên lửa đun, nhưng nó cũng chỉ dùng được một lần duy nhất để luộc chín thức ăn.
Đường Ức từng nghĩ đến chuyện dùng lửa nung vài chiếc vại đất để đựng nước.
Thế nhưng, sau hơn nửa tháng mày mò nghiên cứu, thành quả cuối cùng của anh cũng chỉ là mấy cục phôi đất lõm lòng dùng để làm bếp lò.
Suốt nửa năm qua, ngoại trừ ngày rằm hàng tháng cùng Tiểu Tuyết đi đến cung điện ngầm là lịch trình cố định, thời gian còn lại Đường Ức phần lớn đều nhàn rỗi: dựng nhà, nhóm lửa, nghiên cứu vài thứ hữu dụng lẫn vô dụng, đôi khi lại cùng Tiểu Tuyết ra ngoài đi dạo, thu thập vài loài thực vật kỳ lạ phục vụ cho sinh hoạt.
Cảm giác ấy tựa như con người thời nguyên thủy đang từng bước gầy dựng nên nền văn minh của riêng mình.
Trong chiếc ba lô, không ít món đồ đã kiệt pin mà ngừng hoạt động.
Ngoại trừ chiếc bật lửa vẫn còn dùng được nhờ số lần đánh lửa ít ỏi, thứ duy nhất duy trì được công năng chỉ còn lại chiếc la bàn bán vĩnh cửu.
Số quần áo và khăn lau còn lại hầu như đều đã bị tháo dỡ để phục vụ cho những mục đích khác.
Tiểu Tuyết đã học được ngôn ngữ, dần biết cách thao tác với thanh quân đao Damascus.
Vốn dĩ cô bé có chút e dè trước món đồ sắc bén này, nhưng dưới sự ép buộc nửa đùa nửa thật của Đường Ức sau vài lần cho chơi thử, sự nhạy bén tích lũy từ mười mấy năm sinh tồn nơi rừng rậm đã giúp cô nhanh chóng làm chủ nó.
Giờ đây, thanh đao đã trở thành vũ khí độc quyền của Tiểu Tuyết.
Hệ thần kinh vận động của Đường Ức dẫu không tồi, nhưng so với Tiểu Tuyết thì vẫn kém xa.
Đây là khoảng cách thực tế rất khó san bằng, thế nên mỗi lần ra ngoài có Tiểu Tuyết đồng hành đều mang lại cho anh cảm giác an tâm tuyệt đối.
Ngoại trừ những khu vực đặc biệt do các loài mãnh thú cực kỳ hung hãn và có tính chiếm giữ lãnh thổ cao canh giữ, vùng rừng trong bán kính hơn hai mươi dặm quanh đây đều đã được anh khám phá qua một lượt.
Những tình huống thực sự nguy hiểm chỉ xảy ra chừng một hai lần, nhưng may mắn đều bình an vô sự.
Sau đó, Đường Ức từng nghĩ đến việc nâng cao khả năng tự vệ của bản thân, thế nhưng những kỹ năng ấy vốn là thứ phải đánh đổi bằng xương máu nơi ranh giới sinh tử mới ngộ ra được.
Tiểu Tuyết thường ngày luôn bảo vệ anh vô cùng chu đáo, e rằng dẫu bản thân có tàn phế cô cũng chẳng nỡ để anh đứt một ngọn tóc; mà cho dù Tiểu Tuyết không có ở đó, bên cạnh anh lúc nào cũng có một trong hai con sói túc trực.
Đến cuối cùng, anh cũng chỉ đành quanh quẩn với việc chạy bộ, nhảy xa để gia tăng chút sức bền cho cơ thể.
Mỗi lần đến cung điện ngầm, Tiểu Tuyết lại cùng cục bông tràn đầy sinh lực vui đùa trong ánh sáng tạm thời khôi phục, còn Đường Ức thì đến ngắm nhìn bức tượng đá của vị nữ chiến binh.
Anh đã thử đủ mọi phương pháp kỳ quái hòng giải trừ lời nguyền hóa đá, nhưng hoàn toàn vô tác dụng.
Sau vài lần thất bại, anh mang theo rất nhiều dây leo cùng lá cây, tỉ mỉ kết thành một bộ trang phục đắp lên người bức tượng.
Bộ giáp lá cây ấy phối hợp với tư thế của người thiếu nữ trông vô cùng oai phong lẫm liệt, tựa như dáng vấp của một Thánh Đấu sĩ.
Thế nhưng, ngắm nhìn bộ y phục làm từ lá cây ấy, trong lòng anh lại khẽ thở dài.
Bản thân ngẫu hứng làm ra chiếc áo này, nhưng nào biết đến bao giờ cô mới có thể hồi sinh, hay vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại nữa?
Giữa dòng thời gian đằng đẵng vô tận, chiếc áo khoác bằng lá cây chỉ duy trì được vài năm ngắn ngủi này rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Nghĩ đến đây, lòng anh lại dâng lên trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Tuyết rơi tựa hồ như vô tận.
Vào một ngày mà trên vách đá trong hang động đã khắc đầy hơn bốn mươi chữ "Chính" (正), anh mở chiếc điện thoại vốn đã tắt nguồn từ khi mới đặt chân đến đây.
Đối chiếu lại thời gian, hóa ra hôm nay lại chính là đêm Trừ Tịch của năm đó.
Dung lượng pin đã cạn kiệt, tín hiệu tất nhiên bằng không.
Anh đứng trên hành lang căn nhà gỗ, hướng về phía ngọn thác lớn cùng vách đá cao ngất, mở khung soạn tin nhắn.
"Tạm biệt."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận