Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị giới
  3. Thập Phương Thần Vương (Dịch)
  4. Chương 3: Khi người quá đáng 2

Thập Phương Thần Vương (Dịch)

  • 4 lượt xem
  • 682 chữ
  • 2026-03-12 22:30:29

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Lâm Thiên hốt hoảng, chẳng còn tâm trí đâu mà đuổi theo tên Lưu Nhị.

Hắn vội vàng chạy đến bên Lâm Tịch, vơ lấy một mảnh vải che lên người cô bé, tay chân luống cuống.

Nhìn tiểu muội run rẩy cầm cập, tim Lâm Thiên đau thắt lại:

"Xin lỗi Tiểu Tịch, là ca ca vô dụng, không bảo vệ tốt cho muội."

Trong hơn mười ngày xuyên không tới đây, chính Lâm Tịch là người đã giặt giũ, nấu nướng và chăm sóc hắn từng li từng tí.

Hắn từ lâu đã xem cô bé như em gái ruột thịt của mình.

 Thấy muội muội phải chịu tổn thương như vậy, lòng hắn làm sao không đau đớn cho được.

Lâm Tịch năm nay mới tám tuổi, hành vi đê hèn của hai tên cẩu nô tài hôm nay sẽ để lại vết sẹo tâm lý lớn đến nhường nào?

 Lồng ngực Lâm Thiên như muốn nổ tung, dù đã giết chết Ma Tử, nhưng sát ý trong mắt hắn vẫn nồng đậm không tan.

Lâm Tịch run rẩy hồi lâu mới hoàn hồn lại được, cô bé túm lấy góc áo Lâm Thiên, sụt sùi:

"Họ nói ca ca chết rồi, Tiểu Tịch không tin... ca ca sẽ không bỏ mặc Tiểu Tịch đâu."

Lâm Thiên cảm thấy sống mũi cay cay, hắn liên tục an ủi cho đến khi Lâm Tịch bình tĩnh lại mới trầm giọng nói:

"Tiểu Tịch, lại đây, theo ca rời khỏi chốn này."

"Ca ca, tại sao ạ?"

Lâm Tịch quệt mũi hỏi.

Lâm Thiên gượng ra một nụ cười: "Không có gì, ca ca đưa muội đi ngắm sao."

Hắn đương nhiên không phải đưa muội muội đi ngắm sao thật.

Ma Tử đã chết, nhưng Lưu Nhị đã trốn thoát.

Hắn biết chắc chắn tên kia sẽ báo tin hắn còn sống cho Mạc Sâm và Tiêu Oánh. Hắn phải đưa Lâm Tịch đi lánh nạn ngay lập tức.

"Vâng, được ạ."

Lâm Tịch rất ngoan ngoãn.

Lâm Thiên nhanh chóng thu dọn một ít y phục và lương khô, sau đó bế xốc Lâm Tịch lên.

 Hắn cắn răng chịu đựng cơn đau từ vết thương, nhanh chân rời đi bằng cửa sau.

Chạy chưa được bao xa, hắn đã nghe thấy tiếng người xông vào trạch tử, tiếng lục lọi đồ đạc vang lên rầm rầm. Lâm Thiên lạnh cả sống lưng, bước chân càng thêm dồn dập.

Chạy thêm một đoạn nữa, một luồng hỏa quang bốc lên rực trời giữa màn đêm u tối.

"Ca ca, lửa! Nhà mình cháy rồi!"

Lâm Tịch hốt hoảng kêu lên.

Lâm Thiên ngoảnh đầu nhìn lại, ngôi nhà cũ đã chìm trong biển lửa hung hãn, ánh lửa bập bùng chói mắt giữa đêm đen.

 Trong gió, hắn mơ hồ nghe thấy một giọng nói đầy lệ khí truyền lại:

"Tìm không thấy thì đốt sạch cho ta! Dù sao Tiêu gia cũng đã nuốt trọn Lâm gia rồi, không tiếc gì cái phế trạch này nữa. Đốt đi, để cho hai đứa tạp chủng kia phải đầu đường xó chợ!"

Toàn thân Lâm Thiên run rẩy, hắn nghiến răng đến mức bật máu, ôm chặt Lâm Tịch đầu cũng không ngoảnh lại mà chạy trốn.

Phía sau, hỏa thế càng lúc càng dữ dội, tiếng lửa cháy "xì xì" vang lên đầy ghê rợn.

Lâm Tịch khóc lớn, vật lộn trong lòng Lâm Thiên, đôi tay nhỏ bé khua khoắng trong không trung, khóc đến gan ruột đứt đoạn.

Ngôi nhà ấy chính là kỷ vật duy nhất mà phụ mẫu để lại cho họ.

Lâm Thiên siết chặt muội muội vào lồng ngực, nén đau bước đại bộ hướng về phía xa.

Ngoại thành Phong Giám thành có một dãy Thanh Sơn, Lâm Thiên chạy miết vào sâu trong núi mới dám dừng chân.

Lâm Tịch nằm gục trên ngực hắn, vì quá kinh sợ và đau buồn nên đã lịm đi từ lúc nào.

Trong cơn hôn mê, thân thể nhỏ bé ấy vẫn không ngừng run rẩy, dường như đang gặp phải cơn ác mộng khủng khiếp nào đó.

Nhìn muội muội như vậy, Lâm Thiên đau lòng khôn xiết.

Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía ánh lửa xa xa đang thiêu rụi mái nhà xưa, đôi bàn tay nắm chặt đến mức trắng bệch.

Đúng là khi người quá đáng!

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top