“Có được không cô?”
Trương Huệ khẽ vỗ về mông cậu bé, cười bảo: “Đừng có chạy nhảy quẩn chân nữa, ngày mai cô cho ăn kẹo, tối nay nhà mình ăn thịt. Ở đây không cần con giúp đâu, ra cổng xem ông nội với cha con đã về chưa nào.”
“Vâng ạ!”
Mập Mạp vừa lon ton chạy đi, chỗ trống bên cạnh Trương Huệ liền bị một thân hình cao lớn lấp đầy. Giang Minh Ngạn ý tứ kéo chiếc ghế đẩu tới ngồi xuống, lặng lẽ bắt tay vào giúp cô. Trương Huệ thấy vậy, trái tim khẽ hẫng một nhịp, cô lại âm thầm nhích người sang bên cạnh thêm một chút.
Mấy phút sau, dưới lầu bỗng vang lên tiếng khóc thút thít của Mập Mạp. Lưu Lị vội vàng đứng bật dậy, vừa chạy xuống vừa nói vọng lại: “Chị xuống xem thằng bé thế nào đã.”
Trương Huệ cũng không yên tâm, cô đứng dậy chạy ra ban công ngó xuống. Thấy Mập Mạp chỉ lóng ngóng bị ngã nhẹ, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
“Thằng bé không sao chứ?” Giọng nói trầm ấm của người đàn ông vang lên bên cạnh.
“Dạ không sao ạ.”
Trương Huệ ngồi xuống chỗ cũ, hai người lại im lặng tập trung rửa mớ nấm rừng.
“Em này.”
Trương Huệ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ thắc mắc nhìn anh.
Khóe miệng Giang Minh Ngạn khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng: “Có phải em không thích tôi không? Tôi thấy em trước mặt người nhà hay nói chuyện với người khác đều rất sôi nổi, hoạt bát, sao cứ hễ gặp tôi là lại kiệm lời như thế?”
“Không phải đâu...” Trương Huệ lý nhí. Không phải là cô không thích anh.
“Vậy thì tốt.”
Trương Huệ vừa mới buông lỏng tâm tình, đột nhiên anh lại ném ra một câu: “Hôm nọ tôi đi ngang qua trường tiểu học của xưởng thép, tình cờ thấy em đang cãi nhau với ai đó.”
Trương Huệ sững người nhìn anh. Ý anh là sao? Anh đang chê cô là một cô gái đanh đá, không biết giữ kẽ hay sao?
Nhìn thấy vẻ ngơ ngác xen chút bối rối trên gương mặt nhỏ nhắn của cô, Giang Minh Ngạn bật cười, ánh mắt tràn đầy vẻ dung túng: “Đừng hiểu lầm, tôi chỉ cảm thấy... dáng vẻ đó của em rất đáng yêu.”
Có những người ngày thường nhìn thì điềm đạm, trầm tĩnh như mặt hồ mùa thu, nhưng khi thực sự mỉm cười, đôi mắt ấy lại sáng rực như chứa cả bầu trời sao. Sự tương phản ấy khiến Trương Huệ không khỏi xao động, đầu óc bỗng chốc trở nên mụ mẫm. Anh ấy nói vậy là có ý gì chứ?
“A, nhà mình có khách quý này!”
Trương Kiến Sơn bế con trai bước vào nhà. Giang Minh Ngạn đứng dậy, lịch sự chào anh cả Trương.
Trương Kiến Sơn cười hì hì đáp lễ: “Hoan nghênh chú đến chơi nhé! Nhà tôi nghe nhà tôi bảo chú mang thịt qua, lần sau cứ tới người không thôi, đừng khách sáo như vậy.”
Anh cả vừa kể lại chuyện trong xưởng, vừa xuýt xoa nói hôm nay lãnh đạo xưởng thép cũng phát thịt bò. Mùi thịt thơm từ khu nhà tập thể bay qua khiến mấy anh em làm việc mà cái bụng cứ réo rắt không thôi.
Lưu Lị ôm lấy con trai: “Đi nào, để mẹ lấy nước rửa mặt cho, nhìn con kìa, khóc lem nhem như con mèo mướp rồi.”
Mập Mạp giãy dụa đòi xuống: “Con tự đi được mà!”
“Được rồi, được rồi, con tự đi đi.”
Đôi chân nhỏ vừa chạm đất, cậu bé đã chạy tót tới chỗ cô mình, nũng nịu: “Cô ơi, cô rửa mặt cho con với.”
“Ngoan nào, để mẹ rửa cho trước đi, cô đang bận mà con.”
“Không cơ, con muốn cô rửa cho cơ!”
Lưu Lị lườm con trai một cái, tay dơ lên như sắp sửa cho ăn đòn. Mập Mạp nhìn mẹ, rồi lại nhìn cô, sau đó đành cúi đầu ỉu xìu đi theo mẹ vào trong.
Giang Minh Ngạn rửa sạch một cây nấm cuối cùng bỏ vào giỏ, điềm đạm nói: “Ở phía Bắc thịt bò, thịt dê dễ mua hơn nhiều.”
Trương Huệ khẽ "ừm" một tiếng. Cô biết, phía Bắc có những thảo nguyên bao la, không chỉ sẵn thịt mà các loại bánh sữa, phô mai cũng rất phong phú.
“Thịt tươi không dễ bảo quản để gửi xa, lần tới tôi sẽ viết thư về nhà nhờ anh trai gửi ít thịt bò khô lên. Đến lúc đó, em ăn thử một chút xem có hợp khẩu vị không nhé.”
Trương Huệ ngẩng lên, tình cờ chạm phải ánh mắt của anh. Cô vội vã cúi đầu, im lặng không nói gì. Nhưng trong lòng cô lúc này như có một chú thỏ nhỏ đang chạy loạn xạ, vừa mong chờ lại vừa lo lắng bồn chồn. Cô thầm nghĩ, hình như trong ký ức kiếp trước, Giang Minh Ngạn chưa bao giờ nhìn cô bằng ánh mắt như thế này. Một ánh mắt chứa chan tình cảm, nồng nàn như muốn thiêu đốt tâm can.
Rửa nấm trong làn nước lạnh hồi lâu, đầu ngón tay đã sớm buốt giá. Cô khẽ đưa tay lên chạm nhẹ vào gò má mình, cảm nhận được một luồng nhiệt nóng hổi đang lan tỏa.
“Ăn cơm thôi cả nhà ơi!”
Bữa tiệc thịt bò tối nay thật linh đình: nào là nạm bò hầm khoai tây mềm tan, thịt bò kho đậm đà, thịt bò trộn rau thơm thanh mát và cả lòng bò nấu canh chua giải ngấy. Đồ ăn vừa dọn ra, mùi thơm ngào ngạt đã phủ kín gian bếp nhỏ.
Bà Trần Lệ Phương cẩn thận dặn cậu con thứ đóng chặt cửa chính lại.
Trương Kiến Lâm vừa chốt cửa vừa cười bảo: “Mẹ ơi, mẹ giấu làm gì nữa, cái xưởng này ai mà chẳng biết nhà mình ngày nào cũng được ăn ngon chứ!”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận