Thẩm Yến khẽ thở dài, giọng nói nhuốm màu mệt mỏi: “Đúng là sướng nhất mấy cô giáo viên biên chế chính thức các cậu, chẳng bù cho những giáo viên hợp đồng như chúng tôi, việc thì nhiều mà lương chẳng bao nhiêu, thật là vắt kiệt sức người.”
Thẩm Yến và Trương Huệ đều cùng vào đơn vị từ mùa thu năm ngoái. Học lực của Thẩm Yến vốn không quá nổi bật, thi cử chẳng đâu vào đâu nên gia đình phải cậy nhờ quan hệ, đi cửa sau mãi mới kiếm được một chân dạy học tạm thời.
Ngày mới chân ướt chân ráo vào trường, Thẩm Yến còn tỉ tê tâm sự với Trương Huệ rằng cô chỉ mong được đứng trên bục giảng, danh phận chính thức hay tạm thời không quan trọng. Gia đình cô cũng tính toán cả rồi, có cái mác giáo viên trong tay, sau này ra mắt nhà chồng cũng được giá hơn hẳn.
Vả lại, chính sách thanh niên tri thức xuống nông thôn vẫn đang gắt gao, nếu tốt nghiệp xong mà lông bông không nghề nghiệp, lại chưa lập gia đình thì cầm chắc cái suất đi lao động ở vùng xa. Có được công việc ổn định thế này, coi như trút được gánh nặng, lại có thời gian thong thả mà chọn nơi gửi gắm cả đời.
Thế nhưng, lúc đầu thì nghĩ vào được trường là tốt rồi, đến khi thực sự bắt tay vào việc, thấy mình làm nhiều hưởng ít hơn đồng nghiệp chính thức, lòng Thẩm Yến lại không tránh khỏi cảm giác chông chênh, đố kỵ.
Trương Huệ vỗ nhẹ vào tay cô bạn, giọng dịu dàng an ủi: “Nhà cậu có nền tảng như thế, chỉ cần kiên nhẫn đợi cơ hội, nhất định sẽ sớm được vào biên chế thôi mà.”
“Hy vọng là thế.” Thẩm Yến đáp, nét mặt dịu đi đôi chút.
Hai người trò chuyện thêm dăm ba câu, Trương Huệ mới thu xếp đồ đạc để sang phía ngõ Bạch Dương.
Ngõ Bạch Dương nằm nép mình ở phía tây bắc huyện Vân Đỉnh. Nghe các bậc tiền bối kể lại, nơi này thuở trước vốn là chốn giao thương trâu bò sầm uất, nhưng từ ngày chính sách cấm kinh doanh tư nhân ban bố, con ngõ nhỏ cứ thế tiêu điều dần theo năm tháng, giờ đây chỉ còn là bãi rác thải cũ kỹ.
Cũng vì lẽ đó, trạm thu mua phế liệu lớn nhất huyện Vân Đỉnh đã được đặt tại đây.
Giữa cái nắng tháng hạ hầm hập như đổ lửa, Trương Huệ chẳng muốn đi đường vòng cho mỏi chân, cô bung chiếc ô giấy đỏ, sải bước dọc theo phố Đại Nam – trục đường chính phía nam huyện, nơi đặt các cơ quan công quyền. Chẳng ngờ, ngay trước cửa cửa hàng bách hóa tổng hợp, cô lại chạm mặt Viên Hiểu Đình cùng cả gia đình Chu Chấn.
“Ơ kìa, chẳng phải Trương Huệ đó sao? Nắng nôi thế này cô đi đâu mà vất vả thế? Sao không thấy ai đạp xe chở đi cho nhàn thân?”
Trương Huệ đưa mắt liếc qua chiếc xe đạp hiệu Phượng Hoàng mới toanh, khung xe đen bóng loáng đang dựng ngay cạnh chân Viên Hiểu Đình.
Viên Hiểu Đình cười đắc ý, chẳng thèm giấu giếm vẻ vênh váo: “Chắc cô cũng nghe tin Chu Chấn sang nhà cầu hôn tôi rồi nhỉ? Cha tôi cứ nhất quyết đòi mua xe làm của hồi môn cho tôi. Tôi đã bảo thôi rồi, nhà thì ngay trong khu tập thể, đi vài bước là tới đơn vị, có dùng đến xe đâu, thế mà cụ cứ khăng khăng không chịu.”
Trương Huệ chỉ mỉm cười nhạt. Với cái tính tham lam, chỉ muốn vơ vét vào lòng của nhà họ Chu, cô lạ gì nữa. Để xem chiếc xe đạp Phượng Hoàng kia rồi sẽ thuộc về tay ai…
Viên Hiểu Đình nheo mắt đánh giá Trương Huệ. Dưới bóng ô, nàng thiếu nữ vẫn rạng ngời như một đóa hoa mới nở, đôi gò má ửng hồng vì nắng, mồ hôi lấm tấm nơi vầng trán càng tôn lên vẻ đẹp thoát tục, trong trẻo đến nao lòng.
Càng nhìn, lòng Viên Hiểu Đình càng dâng lên sự ghen tị. Cô ta nắm chặt lấy tay lái xe đạp, hất cằm ra vẻ bề trên: “Cô muốn đi đâu, lên đây tôi chở cho một đoạn?”
“Cảm ơn nhé, tôi không vội, cứ đi bộ thong thả cho thoáng người.”
Trương Huệ cũng chẳng buồn tốn hơi sức với loại người này, cô chỉ khẽ gật đầu chào xã giao rồi lướt qua, tuyệt nhiên không liếc nhìn lấy người nhà họ Chu lấy một cái.
Đợi bóng dáng thanh mảnh của Trương Huệ khuất dần phía cuối phố, Chu Nguyệt – cô em gái đanh đá của Chu Chấn – mới cố ý cao giọng mỉa mai: “Đúng là loại vô giáo dục, thấy người lớn mà môi cứ như dán keo ấy, chẳng biết chào hỏi ai. Anh xem, em đã nói rồi, cái loại như Trương Huệ chẳng được nết gì đâu!”
“Đúng đấy, đúng đấy! Cả nhà mình vốn đã chẳng ưa gì chị ta rồi. Cũng may anh tỉnh ngộ sớm, chia tay chị ta để đến với chị Hiểu Đình. Cha mẹ mà nghe tin này chắc mừng rơi nước mắt mất thôi.”
Chu Lỗi – cậu em trai của Chu Chấn – nhanh nhảu hùa theo em gái, ánh mắt thì cứ lấm lét nhìn Viên Hiểu Đình để nịnh bọt.
“Hiểu Đình à, nhà họ Chu chúng ta thật đúng là có phúc ba đời mới cưới được một cô gái tốt như cháu đấy.” Hạ Tam Muội đứng cạnh đó cũng góp lời, miệng cười xởi lởi lấy lòng, nhưng đôi mắt thì cứ dính chặt vào chiếc xe đạp quý giá như muốn ăn tươi nuốt sống.
Việc dẫm đạp lên danh dự của Trương Huệ để tâng bốc nàng dâu mới có điều kiện, nhà họ Chu xưa nay vốn làm vô cùng thành thục.
Viên Hiểu Đình đưa mắt nhìn Chu Chấn, thấy trong mắt anh ta giờ đây chỉ có mỗi bóng hình mình, mọi sự hậm hực vì cái mác “người cũ của Trương Huệ” lập tức tan biến. Cô ta hãnh diện phất tay, hào phóng tuyên bố:
“Cũng gần trưa rồi, cả nhà mình sang Nhà ăn nhân dân đi. Mọi người thích ăn gì cứ gọi thỏa thích, hôm nay cháu bao!”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận