Mùa hạ năm 1970, tháng Năm.
Đó là một ngày nắng đổ lửa, dù đã sáu giờ chiều nhưng mặt trời vẫn cứng đầu treo lơ lửng bên sườn núi, chưa chịu khuất dạng.
Trong khu tập thể số hai dành cho cán bộ công nhân viên của xưởng sắt thép huyện Vân Đỉnh, những bức tường gạch xanh cũ kỹ bị nắng nung suốt cả ngày giờ tỏa ra hơi nóng hầm hập. Ngoài hiên, hàng ngô đồng cổ thụ đung đưa theo làn gió nhẹ, những tán lá xanh non xào xạc hắt bóng qua khung cửa sổ rộng mở, mang theo chút khí mát hiếm hoi len lỏi vào căn phòng nhỏ.
Đáng tiếc, chút thanh mát của cỏ cây chẳng thể xoa dịu được bầu không khí căng thẳng, sục sôi của những người đang ngồi bên trong.
"Thằng Chu Chấn đó lấy tư cách gì mà dám làm thế?"
Trương Kiến Sơn – người anh cả vốn dĩ điềm đạm của nhà họ Trương – lúc này cũng chẳng giữ nổi bình tĩnh, anh đập bàn giận dữ: "Ở cái xưởng thép này, ai mà chẳng biết nó đang qua lại với em gái mình? Hồi chiều lúc loa phát thanh đưa tin, bao nhiêu cặp mắt đổ dồn vào, vậy mà nó vẫn dám đẩy đưa, tình tứ với người khác ngay trước bàn dân thiên hạ. Thật không ra thể thống gì!"
Chị dâu Lưu Lị ngồi bên cạnh vội khuyên can: "Ấy, anh nói khẽ thôi. Tôi thấy Chu Chấn trước giờ vẫn luôn là người biết chừng mực, có khi nào là hiểu lầm không?"
Trương Kiến Lâm, cậu em trai thứ hai, hừ lạnh một tiếng đầy châm chọc: "Chị dâu ơi là chị dâu, chị ngây thơ quá rồi. Cái danh 'thanh niên cầu tiến' của thằng Chu Chấn có được là nhờ bám gót con trai phó xưởng trưởng Viên đấy. Loại người tâm cơ như thế, chị mong nó thành thật được đến đâu?"
Ông Trương Cao Nghĩa, người chủ gia đình, trầm ngâm nãy giờ mới khẽ xua tay, ra hiệu cho con cái ngồi xuống: "Đừng vội nóng nảy, để thằng cả nói cho rõ ngọn ngành xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."
Kể ra thì, Chu Chấn cũng không đến mức ôm ấp ai giữa thanh thiên bạch nhật. Người biết chuyện thì bảo hắn "ga lăng", hay giúp đỡ đồng chí nữ; kẻ không biết lại cứ ngỡ hắn đang dùng cái mác phong lưu để nịnh bợ những cô nàng có gia thế, mong tìm đường "trèo cao".
Những nữ đồng chí mà hắn vây quanh buổi chiều nay, nếu không phải con cái lãnh đạo xưởng thép thì cũng là diện "đi cửa sau" từ các đơn vị cơ quan về bộ phận tuyên truyền. Điển hình nhất là Viên Hiểu Đình – ái nữ của phó xưởng trưởng Viên.
Viên Hiểu Đình vốn là bạn học với Trương Huệ, nhưng từ nhỏ đã luôn đem lòng đố kỵ với nhan sắc rạng ngời của cô. Hai người vốn chẳng ưa gì nhau, vậy mà Chu Chấn lại chạy đến trước mặt cô ta xum xê nịnh nọt, hành động ấy chẳng khác nào tát thẳng vào mặt Trương Huệ.
Bà Trần Lệ Phương, mẹ của Trương Huệ, vỗ đùi đánh đét một cái, xót xa nói: "Tôi đã bảo mà, cái thằng họ Chu đó không đáng tin! Tôi từng nhờ người về tận thôn nó hỏi thăm, nghe đâu mẹ nó là hạng ghê gớm, chuyên gây chuyện thị phi nhất đội sản xuất. Gả vào cái nhà như thế, con gái mình sao mà sống thọ được?"
Bà quay sang nhìn con gái, giọng vừa trách móc vừa thương xót: "Nói về nhà cửa thì nghèo rớt mùng tơi, nói về con người thì tâm tính không chính trực. Rốt cuộc con nhìn trúng nó ở điểm nào hả Huệ?"
"Nếu em chỉ thích cái mã ngoài của nó thì cứ để anh. Anh tìm cho em người khác khôi ngô hơn, đảm bảo ăn đứt cái thằng Chu Chấn lòng dạ hẹp hòi đó." Trương Kiến Lâm tiếp lời. "Như cái anh Nghiêm Vệ Hoa lần trước nhắc tới đấy thôi, cha mẹ đều là cán bộ cơ quan, bản thân anh ta cũng làm ở Cục Lương thực, bưng bát cơm sắt vững chãi. Lấy người như vậy chẳng phải sướng như tiên sao?"
"Tóm lại là không được lấy Chu Chấn!"
Cả nhà tranh nhau nói, người khuyên kẻ mắng, nhưng Trương Huệ vẫn cứ im lặng như tờ. Trương Kiến Lâm sốt ruột lay khẽ: "Em gái, em nói gì đi chứ, đừng làm cả nhà lo chết đi được."
Lúc này, Trương Huệ mới bàng hoàng thoát khỏi cơn mê sảng. Cô ngước nhìn quanh, thấy những gương mặt thân thương đang lo lắng nhìn mình.
Cô khẽ mím làn môi đầy đặn, mềm mại như cánh hoa hồng sớm mai. Một cơn gió hạ lướt qua, làm mấy sợi tóc đen nhánh rủ xuống trán, càng tôn lên khuôn mặt trái xoan thanh tú không tì vết. Trong đôi mắt hoa đào long lanh như chứa đựng cả mặt hồ mùa thu, một làn nước mỏng manh khẽ gợn sóng.
Ánh mắt cô chậm rãi dừng lại trên khuôn mặt hằn rõ dấu vết lo âu của mẹ. Dần dần, sự mơ hồ tan biến, thay vào đó là một vẻ kiên định đến lạ lùng: "Con... sẽ không lấy anh ta nữa!"
Bà Trần Lệ Phương mừng rỡ reo lên: "Đây mới đúng là con gái ngoan của mẹ chứ! Đúng là thông minh ra rồi!"
Ông Trương Cao Nghĩa vốn tính trầm ổn, lúc này cũng gật đầu hài lòng: "Đường dài mới biết ngựa hay, lòng người cứ để thời gian trả lời. Con nghĩ thông suốt được là tốt rồi, chúng ta cứ thong thả mà tính."
Nhà họ Trương sở dĩ phải sốt sắng như vậy là bởi trước đây Trương Huệ vốn mê muội, một mực đòi gả cho bằng được. Thấy con gái cuối cùng cũng biết nghe lời, cả nhà mới tạm thời thở phào nhẹ nhõm.
Kiếp này, Trương Huệ đã chọn làm một người con gái ngoan ngoãn. Bởi lẽ, cô đã từng nếm trải cái giá của sự bướng bỉnh ở kiếp trước.
Kiếp trước, cô từng làm loạn lên để được cưới Chu Chấn. Cha mẹ thương con, cắn răng bỏ hết tiền tích cóp cả đời để mua cho cô một căn hộ nhỏ làm của hồi môn. Chuyện ấy từng làm rúng động cả khu tập thể, người ta ai nấy đều xì xào: Thật chưa từng thấy nhà ai lại cưng chiều con gái đến mức điên rồ như vậy...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận