Sau khi ăn xong, Lục Trường Chinh bắt đầu thúc giục Tô Mạt đi tắm: “Vợ à, em mau đi tắm đi, chúng ta nghỉ ngơi sớm một chút.”
Tô Mạt: ...
Nếu ánh mắt anh không nóng bỏng như thế, cô chắc chắn sẽ tin anh.
Tô Mạt chần chừ mãi, cuối cùng đến tám giờ hơn vẫn bị anh giục đi tắm.
Lần này Lục Trường Chinh không ở bên ngoài đợi, mà là tắm rửa sớm nằm trong phòng chờ.
Tô Mạt vừa bước vào phòng đã bị người đàn ông mất kiên nhẫn đang đợi sẵn bế lên giường, không cần phải nói đến một trận dây dưa phía sau.
Xong việc, người đàn ông nằm trên người Tô Mạt, thở dài: “Vợ à, em đã nắm giữ hai cái dạ dày của anh rồi.”
“Hai cái dạ dày?” Tô Mạt khó hiểu.
“Ừm, một cái ở trên, một cái ở dưới.”
Tô Mạt: ...
Cái tên biến thái này!
Một lúc sau, người đàn ông lại muốn tái chiến, Tô Mạt nóng nảy: “Lục Trường Chinh, loại chuyện này phải làm từ từ, một ngày không thể quá nhiều.”
“Vậy một ngày có thể làm mấy lần?”
“Một ngày một lần?” Tô Mạt suy nghĩ.
“Được, vậy một ngày một lần.” Lục Trường Chinh dứt khoát như vậy khiến Tô Mạt hơi ngạc nhiên.
“Vậy vợ ơi, mấy ngày nay em phải chuẩn bị thật tốt, mỗi ngày một lần, một năm có 365 ngày, anh chỉ ở nhà được vài ngày, cho nên mấy ngày này vợ phải vất vả rồi.”
Tô Mạt: ...
Ngày hôm sau, Tô Mạt tỉnh dậy với cái lưng đau nhức, người đàn ông không còn trên giường đất, nghe thấy âm thanh trong phòng, có lẽ anh đang làm bữa sáng.
Cuối cùng Tô Mạt cũng hiểu vì sao những người phụ nữ ở thế hệ sau nói không có bản lĩnh thì đừng gả cho quân nhân, mùa hạn chết vì hạn, mùa lẽ chết vì lũ
Tạm thời cô chưa trải qua hạn hán, còn lũ lụt thì trải nghiệm được rồi, đúng là quá đủ.
Lục Trường Chinh vào phòng thấy Tô Mạt đã tỉnh, anh nhanh chóng mang nước ấm tới cho vợ rửa mặt.
Hết cách rồi, tối hôm qua anh làm quá mức, nếu hôm nay không biểu hiện tốt, chắc chắn vợ anh sẽ rất bực mình.
Tô Mạt không để ý tới anh, cô đứng dậy đi ra ngoài rửa mặt.
Lục Trường Chinh cẩn thận đi theo vợ: “Vợ ơi, trời lạnh lắm, em đừng dùng nước lạnh, để anh nấu nước nóng.” Nói xong, anh đổ nước lạnh Tô Mạt dùng để đánh răng, thay thế bằng nước ấm.
Tô Mạt nhìn thấy dáng vẻ nịnh nọt của anh, vừa tức giận vừa buồn cười.
Đánh răng xong, Lục Trường Chinh đưa khăn lông cho Tô Mạt lau mặt.
“Đây rồi, vợ ơi lau mặt đi.”
Tô Mạt: ...
Tô Mạt liếc nhìn anh một cái, nhận lấy khăn lông, tuy nhiên cô cũng lên tiếng: “Anh không cần làm như vậy.”
“Không có gì, được phục vụ cho em, anh rất vui.”
Thấy Tô Mạt lau mặt xong, Lục Trường Chinh cầm lấy khăn giặt sạch một lần, sau đó vắt khô đưa cho cô, vợ anh thích sạch sẽ nên phải lau mặt mấy lần.
Rửa mặt xong, Tô Mạt đi vệ sinh, sau đó mới ăn sáng.
Lục Trường Chinh nấu cháo cho bữa sáng, với dưa chua, có lẽ sáng sớm anh đến nhà bố mẹ lấy.
Tối hôm qua còn thừa một chén canh gà, Lục Trường Chinh hâm lại cho Tô Mạt uống.
“Ăn cơm xong chúng ta vào huyện đi, em muốn mua một ít hạt giống trồng rau, mua một ít bông và vải để làm áo khoác, trời đang lạnh, em không mang áo khoác lại đây, thuận tiện em sẽ gọi điện thoại cho chú.” Tô Mạt.
“Được, nghe theo vợ.” Lục Trường Chinh đồng ý, nhiệm vụ mấy ngày nay là chăm sóc vợ, cô muốn làm gì cũng được.
Ăn cơm xong, Lục Trường Chinh đi rửa chén, sau đó lái xe đạp chở vợ vào thành phố.
Vợ chồng hai người vừa đến cổng thôn thì nhìn thấy một chiếc xe hơi đang chạy về phía mình. Thời buổi này, xe hơi cực kỳ hiếm, vợ chồng hai người không khỏi nhìn vài lần.
Sau khi chiếc xe đi ngang qua hai vợ chồng son, đột nhiên dừng lại, một thanh niên bước ra khỏi xe hét về phía với hai người.
“Đồng chí, xin hỏi anh là đồng chí Lục Trường Chinh đúng không?”
Lục Trường Chinh dừng lại hỏi: “Là tôi, có chuyện gì sao?”
Người thanh niên vội vàng chạy tới: “Thật tốt quá, đồng chí Lục Trường Chinh, tôi là người của bộ đội vũ trang huyện, tôi nhận được cuộc gọi từ quân đội của anh, nói có vấn đề quân sự khẩn cấp, yêu cầu anh trở về quân đội gấp. Chúng tôi đến đây đón anh đến ga xe lửa.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận