Tô Đình Đức chỉ có hai đứa con trai, không có con gái nên vẫn luôn nuông chiều yêu thương nguyên chủ như con gái ruột của mình. Thỉnh thoảng lại cho nguyên chủ chút tiền tiêu vặt, sau khi nguyên chủ đi làm rồi mới cho ít đi.
Có thể nói nguyên chủ ăn mặc đẹp đẽ như vậy phải có ba phần công sức của Tô Đình Đức.
Chờ tới khi mọi người đi hết, trong phòng chỉ còn lại vợ chồng son bọn họ, Lục Trường Chinh phấn khởi nắm tay Tô Mạt dắt cô vào nhà giới thiệu đồ đạc.
Hôm nay Lục Trường Chinh rất vui, lúc mời rượu uống hơi quá nên hiện tại đã hơi chuếnh choáng.
Lục Trường Chinh dắt Tô Mạt vào phòng ở giữa: "Vợ ơi, chỗ này có hai cái bếp lớn, bếp phía đông làm tường ấm, mùa đông nhóm bếp này vừa có thể nấu cơm, vừa giúp cả nhà ấm áp."
Nói xong anh kéo Tô Mạt tới chỗ chạn bát, mở cửa chạn bát ra cho cô nhìn bên trong.
"Vợ ơi, mấy gia vị cần dùng lúc nấu nướng đều đã chuẩn bị đủ rồi, anh còn mua rất nhiều gạo và bột mì, còn mua thêm cả thịt khô lạp xưởng và trứng gà, em muốn ăn lúc nào cũng được, không cần phải tiết kiệm. Hết anh sẽ gửi tiền trợ cấp về."
Tô Mạt ló đầu xuống nhìn thử, bên trong thực sự có đủ từ gạo dầu muối tương dấm, có rất nhiều bát đũa và mấy cái hũ gốm, chắc là để đựng gạo và bột mì.
Sau đó anh kéo Tô Mạt tới nơi tiếp khách, ở đó đặt một cái bàn tròn để ăn cơm, vài chiếc ghế và hai băng ghế dài bằng gỗ. Kê thêm một cái bàn thấp, chắc hẳn dùng để làm bàn uống trà.
Xe đạp nhãn hiệu Vĩnh Cửu số 26 cũng được dựng ngay bên cạnh.
"Vợ ơi, nếu sau này có ai tới thì em sẽ tiếp khách ở đây, đừng để bọn họ ngồi lên giường của chúng ta. Mấy bà thím kia không hay tắm rửa, người dơ lắm."
Nói rồi anh kéo Tô Mạt tới phòng phía tây: "Bên này là phòng khách, khi nào có khách tới sẽ ngủ ở đây."
Tô Mạt quan sát phòng phía tây, bố cục giống hệt phòng tân hôn của bọn họ, có điều ít đồ dùng trong nhà hơn. Trên giường đất chỉ có hai cái tủ đầu giường và một cái bàn nhỏ đặt trên giường lò. Dưới đất là một cái tủ gỗ lớn, bên cạnh đặt chậu tắm. Vì thế nhìn tổng thể căn nhà khá là thoáng.
"Bên ngoài còn có hai căn phòng đắp đất có mái hiên, phòng to chứa mấy đồ lặt vặt, có thể cất củi và đồ lặt vặt trong đó. Phòng nhỏ hơn là nhà xí, đã xây hố xí nên không hề bẩn."
Nói xong, anh nhìn Tô Mạt bằng đôi mắt lấp lánh.
Tô Mạt nhìn thấy biểu cảm cầu khen ngợi của Lục Trường Chinh thì mỉm cười. Không ngờ Lục Trường Chinh khi hơi say lại đáng yêu tới vậy.
"Nhà rất tốt, em rất thích." Tô Mạt mỉm cười nói.
"Vợ thích là được." Vừa nói vừa kéo Tô Mạt tới phòng tân hôn: "Vợ, em nhìn xem thử muốn mua thêm cái gì nữa không thì cứ nói với anh, anh sẽ mua thêm."
"Không cần, cái em cần đều có đủ hết rồi, căn nhà này rất tốt, em rất thích." Tô Mạt lại khẳng định việc mình rất thích lần nữa.
Lục Trường Chinh lại cười hì hì, Tô Mạt thấy anh như vậy thì đoán anh đã say, cô trấn an.
"Còn lâu mới hết buổi chiều, giờ anh có muốn đi ngủ một lát không?"
"Được, vậy vợ ngủ với anh."
Tô Mạt: ...
Không nên so đo với người say rượu.
"Được." Tô Mạt định đồng ý xong, chờ anh ngủ rồi sẽ ra phòng chính ngồi.
Tránh việc có người tới thấy hai người họ đang ngủ lại cho rằng họ làm chuyện gì giữa ban ngày ban mặt.
Tô Mạt lấy một tấm nệm ra trải xuống giường, sau đó mới trải khăn trải giường lên phía trên mặt tấm nệm. Xếp xong gối đầu mới cho Lục Trường Chinh lên giường ngủ.
Hiện tại không cần đắp chăn bông lớn nên Tô Mạt đã dùng chăn mỏng mang từ viện thanh niên trí thức tới để đắp cho Lục Trường Chinh.
"Vợ, em không ngủ à?"
"Em không ngủ, em ở đây nhìn anh ngủ."
Chắc Lục Trường Chinh cũng mệt thật, chẳng mấy chốc đã ngủ say.
Thấy Lục Trường Chinh đã đi ngủ, Tô Mạt đã ra phòng chính ngồi xuống băng ghế gỗ. Rồi lấy hai hồng bao mà Canh Trường Thanh đưa cho từ trong váy ra, cô nhìn chúng rồi rơi vào trầm tư.
Hồi nãy cô đã nghĩ, Canh Trường Thanh là người đứng đầu nơi này, vả lại nhìn thái độ của anh ta không giống có hiềm nghi gì với nguyên chủ.
Hình như anh ta và bác cả của nguyên chủ có liên hệ với nhau. Từ khi cô đi đăng ký kết hôm tới hôm nay mới được bốn ngày, vậy mà bác cả của nguyên chủ đã biết chuyện, đương nhiên người nói chính là Canh Trường Thanh.
Vậy thì tại sao sau khi nguyên chủ chết trong sách gốc, Canh Trường Thanh không đi nhặt xác cho nguyên chủ?
Trái lại đại đội ở thôn Lục Gia lại gửi điện báo tới Thượng Hải, điều Dương Tố Vân đường xa tới đây lấy di vật của nguyên chủ?
Là do Canh Trường Thanh không muốn làm? Hay là do trong đó đã xảy ra chuyện gì khiến Canh Trường Thanh không thể ra mặt được?
Trăm mối suy nghĩ trong đầu không có lời giải, bây giờ lại càng cảm thấy như lọt sương mù.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận