Ngày hôm sau, Tô Mạt vẫn đi làm như cũ.
Hôm qua cô đã nói với Lục Trường Chinh rồi, hôm nay cô sẽ đi làm một ngày, hai ngày tiếp theo sẽ ở lại viện thanh niên trí thức chuẩn bị vỏ chăn bọc bên ngoài.
Bởi vì hôm nay Lục Trường Chinh phải vào thành phố, không có ai trợ giúp lựa đậu phộng nên Tô Mạt chỉ nhận 5 phần đất.
Chờ tới khi mọi người chia đất xong, Lục Quốc Bình đã đi tới bên cạnh Tô Mạt nói nhỏ: "Chị dâu, lát nữa chị nhổ thân cây đậu phộng xong thì cứ bó lại để dưới đất, sau đó để em lựa giúp cho."
"Không cần đầu, chị tự lựa được." Tô Mạt xua tay nói.
"Chị dâu đừng khách sáo, anh Trường Chinh đã bàn giao lại cho em rồi, nếu không lựa thì anh ấy sẽ đánh em mất." Lục Quốc Bình thật thà nói.
"Vậy sao, thế làm phiền em rồi. Em lựa giúp chị, chị sẽ nhổ thân cây giúp em. Chị sẽ cố gắng không làm trễ nải công việc."
"Không cần đâu." Lục Quốc Bình bắt đầu vung tay: "Anh Trường Chinh bao bọc em từ tấm bé, giờ em lựa vài bó đậu phộng giúp chị dâu cũng là chuyện nên làm."
Đùa à, cậu ấy không dám bảo chị dâu làm thay, Trường Chinh mà biết chắc gọt cậu ấy luôn mất.
Tô Mạt mỉm cười không nói thêm gì, tới lúc đó cô đi nhổ là được.
Tốc độ nhổ thân cây đậu phộng của Tô Mạt không khác trước đây bao nhiêu, lúc tới gần mười giờ, Tô Mạt không nhổ năm phần đất của mình nữa mà chạy ra nhổ thân cây đậu phộng bên chỗ Lục Quốc Bình.
Mặc kệ Lục Quốc Bình từ chối không ngừng, bảo cô cứ đi nghỉ ngơi nhưng Tô Mạt vẫn kiên trì nhổ thân cây đậu phộng.
Cô không thích nợ ân tình của người khác, việc gì có thể làm cần gì phải kéo dài tới hôm sau.
Sau khi hấp thu năng lượng, Tô Mạt cảm giác được tốc độ hấp thu đã nhanh hơn hôm qua một chút. Xem ra dị năng của cô lại thăng cấp rồi.
Tốt lắm! Mỗi ngày tiến bộ một chút, thăng cấp dị năng không còn là giấc mơ nữa.
Nhưng mảnh đất mà Lục Quốc Bình nhận rất cứng, Tô Mạt nhổ đau cả tay.
Không trách thời này các xã viên lại không dám làm mích lòng chủ nhiệm sản xuất, là vì sợ bị gây khó dễ. Bởi vì chất lượng đất khác nhau, năng suất lao động cũng vì thế mà chịu ảnh hưởng rất nhiều.
Từ đó có thể thấy Lục Quốc Bình là một thanh niên vừa thành thật vừa tích cực tiến bộ. Có thể biết được qua việc cậu ấy đã nhường mảnh đất tốt mình được chia cho người khác, còn cậu ấy thì phải đi nhổ mảnh đất kém nhất.
Lục Quốc Bình lựa đậu phộng xong quay lại thấy Tô Mạt vẫn còn đang nhổ thân cây thì vội vàng chạy tới, nói: "Chị dâu, mảnh đất của em không dễ nhổ đâu, chị mau đi nghỉ ngơi đi."
"Em rút được thì chị cũng có thể. Tuy rằng tốc độ của chị không nhanh bằng em, nhưng ít nhất cũng chia sẻ bớt được chút gánh nặng cho em."
Tự dưng Lục Quốc Bình thấy cảm động, anh Trường Chinh của cậu ta thật giỏi, tìm được cô vợ không những có giác ngộ cao mà còn rất hiền lành.
Buổi chiều.
Tô Mạt rút xong mấy mảnh đất được phân, định bụng đi rút thân cây giúp Lục Quốc Bình thì nhìn thấy một cậu bé chạy từ xa tới, vừa chạy vào gào to: "Thanh niên trí thức Tô, có người trong bộ đại đội tới tìm chị kìa. Đại đội trưởng gọi chị quay về."
"Được, chị biết rồi, cảm ơn em."
Tô Mạt mỉm cười lấy từ trong túi, thực chất là trong không gian ra hai viên kẹo trái cây đưa cho đứa bé.
Đứa bé nhận được kẹo thì vô cùng vui vẻ, cười tít mắt chạy đi.
Tô Mạt: ...
Cô định hỏi xem có biết ai tìm cô không, nhưng nhóc con kia đã chạy mất dạng rồi.
Tắc trách rồi! Lẽ ra phải lấy kẹo ra chậm một chút.
Tô Mạt đi tới bộ đại đội, nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang đứng cùng các bà thím, nhìn kỹ lại mới thấy, đó chẳng phải chính là chủ nhiệm sản xuất hay sao?
Chủ nhiệm sản xuất thấy Tô Mạt đã quay lại, mỉm cười nói: "Thanh niên trí thức Tô, chăn nệm của cô đã làm xong rồi. Vừa hay tôi có chuyện phải tới đại đội cô nên đã nhân tiện mang tới cho cô luôn."
"Nào, để tôi mang tới viện thanh niên trí thức cho cô." Chủ nhiệm Tề nói xong thì đi về phía xe đạp dựng ở cửa bộ đại đội.
Phía sau xe đạp buộc hai cái giỏ trúc, bên trong giỏ trúc chứa hai bộ chăn nệm rất dày, còn lòi ra ngoài một đoạn lớn.
Tô Mạt: ...
Cảm ơn rất nhiều! Chỉ sợ toàn đại đội sẽ biết cô đặt làm hai bộ chăn nệm ngay thôi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận