Tới khi quay về nhà đồng đội của Lục Trường Chinh, thay quần áo xong đã sắp tới năm giờ.
Hai người không dám chậm trễ thêm, vội khóa kỹ cửa nẻo rồi đạp xe chạy về.
"Khi nào đi ngang qua hợp tác xã mua bán của công xã thì dừng lại một lát, em muốn mua chút đồ cho Tiểu Lan." Tô Mạt nói với Lục Trường Chinh.
"Sao thế?"
"Mấy hôm trước lúc em ở trạm y tế, Tiểu Lan đã chăm sóc em rất nhiều nên em muốn tặng chút quà để cảm ơn."
"Được."
Lục Trường Chinh không nói mấy câu như không cần đưa, anh đồng ý với cách đối nhân xử thế này của vợ. Người từng giúp thì nên cảm ơn cảm tạ.
Tuy rằng Tiểu Lan là em gái anh, nhưng anh sẽ không vì thế cho rằng em gái phải có nghĩa vụ chăm sóc cho vợ anh.
Do đã muộn nên Lục Trường Chinh đạp xe rất nhanh. Bình thường đạp xe đi từ công xã tới huyện tốn khoảng ba mươi phút, tới lượt Lục Trường Chinh chỉ mấy hai mươi phút đã tới nơi.
Tô Mạt nhảy xuống xe xong còn trừng mắt nhìn Lục Trường Chinh.
Đồ ngốc này đạp xe nhanh như vậy làm gì, khiến mông cô sắp tê dại luôn rồi.
Lục Trường Chinh bị cô trừng mắt thì thấy khó hiểu, đang êm đẹp sao tự dưng vợ lại tức giận?
Tô Mạt bước vào hợp tác xã mua bán, thấy các nhân viên bán hàng đang sắp xếp lại đồ, mặt đất bên dưới các tủ hàng đặt đồ chất đống lên nhau, có lẽ là hàng mới vừa về.
Tô Mạt đoán đúng, bởi vì sắp hết thu hoạch vụ thu rồi, tới khi đó nhóm xã viên bận rộn hơn một tháng trước sẽ như một bầy dê bị nhốt trong chuồng cả mùa đông, chen chúc nhau tới hợp tác xã mua bán để mua đồ. Hợp tác xã mua bán phải cố gắng chuẩn bị đủ hàng tồn để thỏa mãn nhu cầu mua sắm của các xã viên.
Hàng năm sau khi vụ mùa thu hoạch vụ thu kết thúc sẽ tới thời gian chia tiền lương, đó cũng là lúc toàn bộ hợp tác xã mua bán bận rộn nhất. Đặc biệt là lúc các đại đội chia tiền, các tủ bày hàng cứ như sắp bị chen đổ vậy.
Nhóm nhân viên bán hàng thấy có người vào, vừa ngẩng lên nhìn thấy Tô Mạt, Lục Tiểu Lan đã vội đứng dậy: "Thanh niên trí thức Tô, chị cũng tới đây mua đồ sao?"
Hôm nay bọn họ kiểm kê lại hàng nên vô cùng bận rộn, không có thời gian nghe ngóng nên không biết chuyện Lục Trường Chinh và Tô Mạt đã đi đăng ký kết hôn.
"Không, chị tới tìm em." Tô Mạt mỉm cười.
"Hả, tìm em làm gì thế?" Lục Tiểu Lan đặt đồ vật trên bàn sang một bên, sau khi đánh dấu xong mới ra khỏi quầy hàng, đi cùng Tô Mạt.
Tô Mạt lấy quà tặng trong túi da trâu ra đưa cho Lục Tiểu Lan: "Tiểu Lan, cảm ơn em vì mấy hôm trước đã chăm sóc cho chị, đây là quà chị tặng em, mong rằng em sẽ thích."
"Chao ôi, thanh niên trí thức Tô à, chị khách sáo quá đấy. Chăm sóc chị cũng đâu tốn cái gì đâu, chị mau lấy về đi." Lục Tiểu Lan lắc tay, sao có thể nhận cho được, nhỡ anh ba của cô ấy biết thì sao.
Lúc này Lục Trường Chinh cũng bước tới nói với Lục Tiểu Lan: "Nhận lấy đi, đây là tấm lòng của chị dâu ba em đấy."
Lục Tiểu Lan kinh ngạc trợn to mắt, gì thế này, chị dâu ba? Tốc độ nhanh vậy sao?
Tô Mạt nhân cơ hội nhét túi quà bằng da trâu vào tay Lục Tiểu Lan, cười nói: "Cầm lấy đi, chỉ là chút tấm lòng của chị thôi. Em không chê là được."
Lục Tiểu Lan vừa định nói chuyện thì đã bị Lục Trường Chinh quăng ra một câu vô cùng kinh ngạc.
"Hồi chiều anh và chị dâu ba của em đã đi đăng ký kết hôn rồi, mùng 1 tháng 10 mở tiệc mừng cưới, lúc đó em phải về giúp đỡ đấy."
"Giờ cũng muộn rồi, em làm việc của mình đi, anh chị về trước đây."
Trời ạ! Không hổ danh anh ba!
Làm việc gì cũng nhanh nhẹn, mới được vài ngày đã lấy được vợ về rồi.
Từ khi xuất viện tới nay chắc mới chỉ bốn ngày thôi nhỉ?
Đáng khâm phục!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận