Một vài người ấp ủ mưu đồ trong thôn thấy vậy cũng hủy bỏ âm mưu.
"Coi trọng chỗ nào? Coi trọng dung mạo xinh đẹp của người ta thôi, nếu đổi lại là con gái của bà, nói không chừng người ta sẽ làm cứng rắn đó." Có một thím cười nói.
Con gái của bà ta đã gả đi nhiều năm, cháu ngoại đã lớn biết đi biết bò, mấy chuyện này bà ta chỉ là hóng cho vui thôi.
"Bà đó cái bàgià này, nói chuyện vớ vẩn gì đó, con gái tôi có chỗ nào không tốt, trong trong ngoài ngoài đều tươm tất chu toàn. Bên trong thôn này có mấy cô gái có thể so với con gái tôi là mỗi ngày đạt được tám điểm công tác?" Thời bây giờ, phụ nữ làm việc thì bình thường điểm công tác cao nhất chính là tám điểm công tác.
"Con gái bà làm việc giỏi giang, nhưng vẻ ngoài cao lớn vạm vỡ, đừng nói Lục Trường Chinh chướng mắt, con trai tôi chướng mắt."
"Cút đi, con gái tôi đang chướng mắt con của bà đây này, chả khác gì một công tử bột, điểm công tác kiếm được còn không nhiều bằng phụ nữ, về sau cũng là loại yếu nhớt cần nhờ vợ nuôi.”
Bà thím đó hất đậu phộng đi, vén tay áo lên: "Muốn đánh nhau đúng không? Con trai tôi chỉ là không thích làm việc nhà nông, nhưng đầu óc thông minh, về sau nhất định sẽ thi được một công việc cho mấy người xem."
Bà thím cãi nhau với bà thím kia nhếch miệng, nhưng cũng không nói cái gì, bà ta không đánh lại bà già đó.
Bà thím khác giả bộ khuyên can, bà thím kia lại cầm đậu phộng lên, một đám người lại tiếp tục vừa buôn dưa vừa lên đường.
"Mặc dù lần này thằng bé Trường Chinh hôn thanh niên trí thức Tô trước ánh nhìn của hàng vạn người, nhưng nghe nói cũng là một cách cứu người, không được xem là hủy hoại trong sạch của thanh niên trí thức người ta, là có thể không chịu trách nhiệm." Lại một bà thím khác nói.
Nhân tính mâu thuẫn là thế, nếu Lục Trường Chinh không cưới Tô Mạt, bọn họ sẽ muốn nói anh hủy hoại trong sạch của người ta; nhưng khi thật sự thấy sắp cưới thì lại cảm thấy mình bị thua thiệt.
"Ôi chao, đã nói với bà là ưng mắt rồi, với sắc đẹp của thanh niên trí thức Tô, nếu bà là đàn ông thì bà không thèm sao? Cơ thể trắng nõn nà như là đậu hũ, nhìn đã thấy đẹp chứ đừng nói sờ.”
"Chuyện này, tắt đèn rồi, chẳng phải đều giống nhau.”
"Bà vậy là không hiểu rồi." Bà thím cười gian một tiếng, hiển nhiên là có vài chuyện xưa.
Bà thím này là một người có làn da xem như trắng trong cả nhóm các bà thím.
"Về phương diện đó sướng là được rồi, không cần làm việc, nhưng sẽ không chết đói."
"Lục Trường Chinh là sĩ quan, trợ cấp mỗi tháng không ít đâu, sẽ quan tâm một ít điểm công tác này sao? Phương diện kia sung sướng là được rồi."
"Cậu ấy mấy năm mới về một lần, đây không phải là thua thiệt."
"Cần bà phải nhọc lòng giùm sao, người ta không biết dẫn đi theo quân à? Tôi nghe người ta nói, những người làm lính, phương diện kia đều mạnh mẽ, thanh niên trí thức Tô nhìn yếu đuối quá, cũng không biết có chịu được hay không."
Nhóm bà thím cười vang, chủ đề cũng dần dần thầm kín hơn nữa.
"Cô ấy chịu được hay không tôi không biết, nhưng bà thì khẳng định sẽ chịu được, tôi nghe Bát Hương kể, cô ấy sau khi đi ngang qua phòng của bà, âm thanh đó…”
"Hay lắm, tôi đang thắc mắc không biết là do ai loan tin, hóa ra là đồ khờ khạo không giữ mồm miệng."
"Mau nói về cặp vợ chồng nhà bà đi…”
...
Lục Trường Chinh đi ngang qua một con đường nhỏ khác, vừa vặn nghe thấy chủ đề thầm kín của các bà thím đang nói, không khỏi có chút xấu hổ.
Có điều ngẫm lại thì cảm thấy lời mấy thím nói cũng có lý. Một người vợ tốt như vậy để ở trong nhà thì quả thật có chút thua thiệt, vẫn phải mau chóng nghĩ biện pháp để cô theo quân mới được.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận