Lục Quốc Bình bó đậu phộng của mình thành bó, cũng gánh lên vai rồi đuổi theo Lục Trường Chinh.
Thấy đã có người lần lượt gánh đậu phộng trở về, bọn nhỏ đã ở trong thôn chờ từ lâu bèn cầm theo giỏ trúc xuất phát.
Nhổ đậu phộng, trong đất chắc chắn sẽ sót lại một chút, bọn nhỏ sẽ vào vườn đậu phộng nhặt số đậu còn thừa này. Đậu phộng đã nhặt có thể mang tới đại đội để đổi điểm công tác, cũng có thể mang về cho nhà mình ăn.
Trước đó sẽ có vài thím cố ý bỏ sót một ít đậu phộng lại để con cái nhà mình nhặt, về sau sau khi phạt nặng mấy lần thì hành vi bòn rút của chủ nghĩa xã hội mới dần dần biến mất.
Chưa tới mười giờ, ba phân đất Tô Mạt phụ trách đã được nhổ hết.
Tô Mạt hút năng lượng tới trưa, chỉ cảm thấy toàn thân ấm áp, tràn đầy sức sống. Với kinh nghiệm của Tô Mạt, dị năng hiện tại của cô hẳn đã được xem là chính thức bước vào sơ kì cấp một.
Dị năng sơ kì cấp một trong một lần có thể thúc đẩy sinh trưởng một hạt giống rau quả, từ hạt giống đến chín.
Tô Mạt thấy Mã Tiểu Quyên ở xa xa vẫn chưa nhổ được một nửa, bèn đi qua giúp cô ta, thuận tiện lại hít một chút năng lượng.
Mặc dù Tô Mạt không định tiếp xúc quá nhiều với nhóm thanh niên trí thức, nhưng sau hai ngày chung đụng, cô rất thích Mã Tiểu Quyên.
Nhìn thì cẩu thả, nhưng thật ra là người cởi mở hào phóng, còn có chừng mực, là một người có thể kết giao.
Cô cũng không thể không có một người bạn nào, kết giao với Mã Tiểu Quyên cũng không tệ.
Số diện tích Mã Tiểu Quyên được phân cũng là ba phân đất.
Nhổ đậu phộng, một phân đất là một điểm công tác.
Thật ra nhổ đậu phộng cũng không khó, chỉ cần nhổ thôi, những tay có kinh nghiệm một ngày có thể nhổ một, hai mẫu đất, phần khó khăn là gánh đậu phộng trở về. Bởi vì phần lớn khu đất trồng đậu phộng đều cách xa đại đội, là nơi không thích hợp trồng lương thực. Cho nên mỗi khi nhổ đậu phộng sẽ mất một nửa thời gian để gánh về.
Mã Tiểu Quyên đã sớm phát hiện Tô Mạt nhổ rất nhanh, chỉ là hai người cách xa nhau, cô ta không tiện hô to gọi nhỏ. Hiện tại Tô Mạt đã tới, lập tức sáp lại hỏi: "Người chị em tốt, mau nói bí quyết nhổ đậu phộng của cậu là gì đi, sao cậu nhổ nhanh như vậy?"
"Làm gì có bí quyết nào, chỉ dùng sức nhổ thôi." Tô Mạt nói rồi kéo một gốc thân cây đậu phộng, dùng sức nhổ, ngay sau đó lập tức nhíu mày.
"Mảnh đất này của cậu cứng hơn mảnh đất của tớ, mảnh đất của tớ dễ nhổ hơn chút.”
"Đệt! Hóa ra là vậy. Tớ đã nói sao mấy thím đó nhổ nhanh vậy được, hóa ra là được phân đất dễ nhổ." Mã Tiểu Quyên tức giận.
Thế này là ức hiếp cô ta từ bên ngoài tới?
Cô ta quyết định, chờ sau khi mùa thu hoạch kết thúc, cô ta nhất định phải nịnh bợ đại đội trưởng và tiểu đội trưởng cho tốt, để bọn họ về sau cũng phân cho cô ta mảnh đất dễ thu hoạch.
Mặc dù cô ta không dựa vào điểm công tác để sống, nhưng bất kể là ai cũng không muốn cứ làm phần tử lạc hậu mãi, không phải sao!? Trước kia còn có Tô Mạt hạng chót, hiện tại Tô Mạt không hạng chót nữa, hạng chót là cô ta.
"Cậu gánh đậu phộng trở về trước đi, tôi giúp cậu nhổ, làm xong sớm một chút về nghỉ ngơi sớm một chút." Tô Mạt thúc giục.
Mã Tiểu Quyên chỉ đành khốn khổ đi bó đậu phộng.
Vì gánh mấy hoa mầu này, bờ vai của cô ta đã bị mài trầy trụa, rất đau.
Cô ta bỗng nhiên rất hâm mộ Tô Mạt vì có người yêu có thể giúp gánh đậu phộng.
Cô ta có cần tìm người yêu, để người yêu cũng hỗ trợ gánh đồ không?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận