Trong hai chị em, Liễu Bình luôn luôn là người ưu tú. Cô ta không dám tưởng tượng, một khi cô ta bị xuất ngũ trở về, người trong nhà sẽ nhìn nhận cô ta thế nào?
Nếu cô ta có thể gả cho Lục Trường Chinh, thế thì rất có thể cô ta sẽ không bị xuất ngũ. Dù thật sự bị xuất ngũ, cô ta cũng là phu nhân sĩ quan, vẫn là người ưu tú nhất.
Cho nên, sau khi hỏi thăm rõ ràng Lục Trường Chinh không có người yêu, cô ta bèn bảo người trong nhà đi giúp cô ta bàn chuyện.
Vốn cho rằng sự việc sẽ có bước ngoặt, nào ngờ chỉ trong chớp mắt, mọi hi vọng đã tan biến.
Ngày hôm sau, Tô Mạt thay đổi bộ đồ lao động màu lam, mang giày quân đội, bắt đầu đi làm việc với nhóm thanh niên trí thức.
Hôm nay vẫn là nhổ đậu phộng, nghe ý của đại đội trưởng thì số lượng đậu phộng cũng không nhiều, làm ba ngày là đã xong. Sau đó là phơi nắng vận chuyển vào kho, tiếp sau nữa là nộp thuế nông nghiệp, kết toán điểm công tác, phân lương thực chia tiền, mổ heo chia thịt.
Tóm lại sau khi được đại đội trưởng động viên nhẹ như thế, các thôn dân vốn dĩ đã mệt không chịu nổi vì thu hoạch mùa thu hơn một tháng đã lại bắt đầu sung sức, ai nấy đều nhiệt tình vô cùng.
Dù sao nông dân làm quanh năm suốt tháng chỉ là vì lúc phân lương thực và chia tiền. Hơn nữa năm nay đại đội có thu hoạch lớn, điểm công tác của đại đội sản xuất bọn họ hẳn là rất đáng giá.
Không ít các thím lớn tuổi đã thảo luận chờ được chia tiền rồi thì nên đặt mua cái gì trên đường về.
Khi đi ngang qua một sân phơi gạo khác của đại đội, Tô Mạt phát hiện một đám đàn ông đang cầm một thứ có phần giống chân vịt của thợ lặn, đang đánh tới đánh lui rơm rạ trên đất, còn có mấy ông chú bận rộn kéo con lừa lôi cối xay đá, đang kéo vòng tròn.
Tô Mạt có chút tò mò, chẳng lẽ đây chính là đập lúa mạch trong truyền thuyết?
Thế là bèn nhỏ giọng hỏi Mã Tiểu Quyên: "Bọn họ đang làm gì vậy?"
Đúng lúc đó một bà thím thính tai ở bên cạnh nghe thấy, mở miệng giải thích: "Bọn họ đang đập lúa mạch, phải đập lúa mạch trước, sau đó phơi khô bỏ vào túi mới nhập kho."
"Thứ bọn họ đang cầm là cái gì? Đánh vậy có thể đánh rớt hết hạt sao?”
"Đó gọi là dụng cụ vụt lúa mạch. Đập lúa mạch làm gì dễ dàng vậy, phải dùng dụng cụ vụt lúa mạch đập rớt hết hạt trên thân cây xuống trước, sau đó lựa hết cỏ lúa mạch trong đó, sau đó lại tiếp tục đập, tiếp tục lựa. Chờ thân cỏ lúa mạch đã lựa ra sạch sẽ, còn phải dùng xẻng rê gỗ để hất vỏ lúa mạch và cây cỏ rơi xuống, chỉ thừa lại hạt lúa mạch no tròn mới có thể mang đi phơi." Bà thím nhiệt tình giải thích.
"Thật sự là vất vả quá!" Mã Tiểu Quyên cảm thán.
"Năm nay lúa mạch sinh trưởng tốt, vất vả chút cũng không sao. Chỉ sợ nhất là không phát triển tốt, vậy thì uổng công khổ cực quanh năm suốt tháng rồi." Bà thím cười nói, hiển nhiên rất hài lòng với thu hoạch năm nay.
Đến nơi, tiểu đội trưởng bắt đầu phân phối nhiệm vụ, Tô Mạt là người được phân cuối cùng.
Nhìn miếng đất nhỏ trước mắt, Tô Mạt trợn mắt hốc mồm.
Mặc dù cô không nhạy bén với đơn vị tính toán những mẫu đất như đơn vị mẫu hay phân đất[1] các thứ nhưng cũng nhìn ra được, mảnh đất này chắc chắn không hơn một phân đất.
[1] Một mẫu đất là 666m^2, 1 mẫu đất = 10 phân đất.
Một mẫu đất là 666m^2, 1 mẫu đất = 10 phân đất.
"Tiểu đội trưởng, vì sao phần tôi ít như vậy?"
Tiểu đội trưởng Lục Quốc Bình lúng túng gãi đầu một cái: "À ừm, anh Trường Chinh bảo tôi đừng phân cho cậu nhiều như vậy."
Lục Quốc Bình từ nhỏ đã là người hầu của Lục Trường Chinh, cực kỳ nghe lời anh. Dù là Lục Trường Chinh đi làm lính rồi nhưng cậu ấy gặp chuyện cũng sẽ viết thư để hỏi ý kiến Lục Trường Chinh.
Tô Mạt: ...
"Cậu đừng nghe anh ấy, cậu nên phân chia thế nào thì cứ phân chia thế ấy, nếu không thì chỉ có ngần ấy đất, tôi làm sao kiếm điểm công tác."
Nói đùa, cô vẫn đang chờ hút năng lượng đây, chỉ có bấy nhiêu đó thì còn không bằng đi sang bên cạnh nhổ cỏ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận