Huyện Thanh Khê không có ga xe lửa, vì vậy phải đến thành phố mới đi được.
Lục Trường Chinh sững sờ, xuống xe chào kiểu quân đội: “Cảm ơn đồng chí đã vất vả. Cậu đến đại đội chờ tôi, tôi phải báo với người nhà một tiếng, nhiều nhất một tiếng nữa sẽ đến đó.”
“Được.” Người thanh niên kia nói xong, tiếp tục lái xe quay về hướng đại đội.
Vẻ mặt Tô Mạt hơi bối rối, mặc dù cô biết mấy ngày nữa Lục Trường Chinh sẽ về đơn vị, nhưng đột nhiên anh phải đi, cô không biết phải làm sao.
“Vợ ơi, anh không thể đi vào huyện với em.” Lục Trường Chinh rất không muốn, nhưng anh là quân nhân, đây là nhiệm vụ của anh. Bất cứ lúc nào tổ quốc yêu cầu, cho dù anh ở bất cứ đâu cũng phải đến đó càng sớm càng tốt.
“Không, không sao đâu, chúng ta quay về đi, em giúp anh thu dọn đồ đạc.”
“Được.” Lục Trường Chinh quay đầu xe, chạy về phía ngôi nhà nhỏ của hai người, trên đường không ai nói chuyện, nỗi buồn chia ly cứ quẩn quanh trong lòng.
Sau khi trở về nhà, Lục Trường Chinh cất xe đi: “Vợ ơi, em thu dọn trước đi, anh đến nhà cha mẹ nói một tiếng.”
“Vâng.” Tô Mạt gật đầu.
Sáng nay Lục Trường Chinh mới giặt quần áo ngày hôm qua, hiện tại còn đang treo trên sào ướt sũng, nhưng may mà hôm qua anh mặc thường phục, không biết anh có muốn mang đi theo không.
Tô Mạt trở về phòng, lấy túi hành lý của Lục Trường Chinh ra, bên trong chỉ có hai ba bộ quân trang, không có gì khác, thậm chí không có nổi một bộ quần áo dày.
Ánh mắt Tô Mạt đột nhiên chua xót.
Tô Mạt nghĩ anh phải ngồi xe mất hai ba ngày mới đến quân đội, trên đường còn phải ăn uống, cô vội vàng nhóm lửa và luộc mười mấy quả trứng gà.
Cô nghĩ ở nhà thế nào cũng được, đi đường phải rủng rỉnh, Lục Trường Chinh đã đưa hết tiền cho cô, có lẽ trên người anh không có tiền, cô vội vàng chạy tới giường đất, đếm mười tờ đại đoàn kết và lấy hết phiếu lương thực cho anh, hình như trên xe lửa muốn mua thức ăn cũng cần phiếu lương thực.
Lấy xong tiền giấy, cô không biết nên lấy thêm thứ gì, trái tim Tô Mạt trống rỗng. Cô mặc kệ có bị lộ tẩy hay không, lấy trong không gian hai lon thịt hộp dùng để ăn trưa, xé bao bì ra rồi nhét vào túi hành lý của Lục Trường Chinh.
Sau khi Lục Trường Chinh quay về, nhìn thấy vợ cúi đầu ngồi trên giường đất, nghe thấy tiếng động lập tức ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt đỏ hoe.
Trái tim Lục Trường Chinh nhói đau như bị kim đâm.
“Vợ ơi, anh về rồi.”
“Ơi! Em nấu trứng gà cho anh, phải đợi một lát nữa, quần áo anh trong túi hành lý, không có gì để thu dọn hết, quần áo hôm qua còn ướt anh có muốn mang theo không?” Tô Mạt nhanh chóng đứng dậy.
“Không cần mang theo, cứ để ở nhà.”
“Được, được. Cái đó, em mang cho anh hai hợp thịt hộp để ăn trưa trên xe, ngoài ra em còn để một trăm tệ và phiếu lương thực, anh nhớ giữ kỹ đừng làm mất.”
“Vợ, anh có tiền rồi, không cần mang tiền theo, em giữ lấy mà dùng, thịt hộp cũng lấy về giữ cho em ăn.”
“Ở nhà thế nào cũng được, đi đường phải rủng rỉnh. Anh đem đi đi, lỡ như trên đường cần phải tiêu tiền thì sao? Đồ hộp cũng mang theo, trên đường không ăn thì đến quân đội ăn.”
Lục Trường Chinh nhìn vợ mình cố gắng giả vờ bình tĩnh, thật ra nước mắt sắp rơi xuống, anh ôm cô vào trong lòng thật chặt.
“Vợ à, xin lỗi em.” Anh nhất định phải nhanh chóng để cô tùy quân mới được.
“Anh đừng nói như vậy, anh phải bảo vệ quốc gia, đây là sứ mệnh của anh.”
Thật ra trong lòng Tô Mạt rất hỗn loạn, rõ ràng cô biết trước khi kết hôn, thậm chí lúc đó cô còn cảm thấy Lục Trường Chinh không ở nhà càng tốt, cô có thể làm chuyện riêng của mình.
Nhưng mới sống chung với anh hai ngày, tại sao lại thay đổi rồi?
Khi nghe tin anh phải đi, thế nhưng cô lại cảm thấy không nỡ và muốn khóc.
Chẳng lẽ một người cô đơn như cô bị Lục Trường Chinh chiều chuộng mấy ngày đã bắt đầu đắm chìm rồi sao?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận