Chỉ trong chớp mắt, tâm niệm đã xoay chuyển trăm đường.
Sơ Niệm khẽ nghiêng mình về phía Từ Nhược Lân, thanh âm nhạt nhẽo nhưng lễ độ:
"Thiếp thân nghe tin Quả Nhi đi lạc nên mới ra ngoài tìm kiếm, không ngờ con bé lại ở cùng đại bá. Đã không có việc gì thì thật là tốt quá. Sau khi đại bá cùng Quả Nhi vui vầy thiên luân xong, xin hãy sớm đưa con bé về, kẻo Lão thái thái và Thái thái lại lo lắng khôn nguôi. Thiếp xin cáo từ trước."
Khi thốt ra những lời ấy, sắc mặt nàng vẫn còn lưu lại vẻ tái nhợt vì kinh hãi chưa kịp tan hết, nhưng nhãn thần đối diện với Từ Nhược Lân lại chẳng hề nao núng, chỉ có sự lạnh lùng đến xa cách.
Dứt lời, nàng cũng chẳng liếc nhìn Quả Nhi lấy một cái, xoay người dứt khoát rời đi.
Từ Nhược Lân ngẩn người.
Nữ tử trước mắt này, so với người con gái mềm mại, thơm ngát trong ký ức của hắn, tựa như hai người hoàn toàn khác biệt.
Trước đó, hắn từng đồ chừng rằng với tính cách của nàng, khi đột ngột bị đưa đến trước mặt mình sẽ có phản ứng ra sao.
Là kinh hoàng?
Nhục nhã?
Hay là khiếp nhược?
Duy chỉ có một điều hắn không ngờ tới, chính là nàng lại dám trực diện nhìn thẳng vào hắn, trong ánh mắt thanh lãnh kia còn thoáng hiện vẻ khinh miệt và chán ghét chẳng thể che giấu.
Hắn đứng lặng tại chỗ, nhìn nàng lướt qua Quả Nhi, mang theo Xích Tố đang luống cuống mà rảo bước rời đi.
Ngay khi bóng hình trong bộ xiêm y màu kiều hoàng sắp khuất sau lùm cây rậm rạp, hắn bỗng choàng tỉnh.
Hắn đã đợi bấy nhiêu ngày, phí tận tâm cơ mới có được cơ hội riêng tư này, lẽ nào lại cam lòng từ bỏ? Hắn lập tức cất lời:
"Đệ phụ, ta biết cử chỉ hôm nay thật đường đột. Chỉ là trong lòng ta có một việc hệ trọng cần cầu chứng. Nếu không có câu trả lời, e là ngủ nghỉ chẳng yên. Hôm nay nàng không muốn nói chuyện, ta chẳng khiên cưỡng, ta sẽ đợi lần sau. Sớm muộn gì cũng có ngày, ta sẽ đợi được lúc nàng chịu mở lời với ta."
Sơ Niệm nghe tiếng hắn thong dong truyền đến từ phía sau, nhất thời hận đến nghiến nát răng bạc.
Nàng đã không còn là một Tư Sơ Niệm đã chết của kiếp trước, nhưng nam nhân này, từ ngữ khí đến thủ đoạn hành sự vẫn y hệt như xưa.
Nàng quá hiểu hắn.
Nếu hôm nay nàng cứ thế bỏ đi, hắn có lẽ sẽ không ngăn cản, nhưng lần sau, và lần sau nữa, chỉ cần có cơ hội, hắn chắc chắn sẽ tiếp tục quấy nhiễu cho đến khi đạt được mục đích mới thôi.
Câu nói ấy, đối với hắn là lời thật lòng, nhưng lọt vào tai nàng lại chẳng khác nào một lời đe dọa.
Bước chân nàng khẽ khựng lại.
Dẫu cho lúc này nàng chẳng muốn nghe nam nhân kia thốt ra nửa lời, nhưng dưới nhãn tuyến của phu quân Từ Bang Đạt, nàng hiểu rõ điều gì mới tốt cho mình.
Nàng không hề chậm chạp, ngay từ lúc ra ngoài, Từ Bang Đạt mượn cớ Vân Bình chưa hiểu sự đời mà thay bằng Thúy Thoa, nàng đã thấu rõ tâm tư của chàng.
Có lẽ chàng chưa nghi ngờ nàng tư thông, nhưng việc cài cắm tâm phúc bên cạnh nàng cũng giống như chàng đang hiện hữu sát bên, cốt chỉ để cầu một sự an tâm.
Đối với hành động của phu quân, nàng dẫu không vui nhưng cũng chẳng đến mức chán ghét, bởi lẽ nàng luôn tự nhủ phải bao dung và thấu hiểu chàng. Thế nhưng Từ Nhược Lân thì hoàn toàn khác.
Nếu hắn cứ trắng trợn dòm ngó nàng không dứt thế này, dẫu nàng chẳng làm gì, chỉ cần Từ Bang Đạt còn sống, sớm muộn gì chàng cũng sẽ phát giác.
Một khi sự việc vỡ lở, người chịu tổn thương đầu tiên và duy nhất, chính là nàng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận