Từ Diệu Tổ vuốt râu, tỏ ý không cho là vậy:
"Chiến sự tổn binh hao tướng là lẽ thường tình, lấy ít thắng nhiều, lấy một địch bốn, ngay cả vi phụ năm xưa e cũng khó lòng làm được, con không cần quá khiêm nhường. Tóm lại, thấy con có tiền đồ, vi phụ dù ở nơi thâm sơn cũng thấy an lòng." Nói đoạn, thấy con trai không đáp lời, ông ngập ngừng một lát rồi mới tiếp: "Nhược Lân, vi phụ gọi con đến là có chuyện muốn bàn. Con theo Bình vương ở tận Yến Kinh xa xôi, có lẽ tin tức tại Kim Lăng không được thông tỏ. Hoàng thượng tuổi cao sức yếu, e là khó qua khỏi. Sau khi Thái tử đăng cơ, tất sẽ kiêng dè Bình vương nắm giữ trọng binh, vi phụ đồ rằng người sẽ bất lợi cho Bình vương. Nếu con tiếp tục đi theo Bình vương, sợ rằng sẽ bị vạ lây. Đã về rồi thì chi bằng ở lại đây, vi phụ sẽ nhắn nhủ muội muội con, bảo nó làm cầu nối cho con với Thái tử. Thái tử cũng biết tài năng của con, lại vốn là người cầu hiền, chắc chắn sẽ trọng dụng."
Từ Nhược Lân cuối cùng cũng nhìn về phía phụ thân mình, chậm rãi thốt ra từng chữ:
"Chuyện của con, từ năm mười bốn tuổi khi rời khỏi Quốc Công phủ này, con đã tự mình định đoạt. Nơi Thái tử gia cao cửa rộng, e là không có chỗ cho kẻ hèn này dung thân. Nhược Lân đa tạ phụ thân đã phí tâm, cũng không dám làm phiền đến Thái tử Trắc phi."
Thấy con trai từ chối thẳng thừng, Từ Diệu Tổ nén giận:
"Vi phụ là đang lo cho con. Tuổi tác con cũng chẳng còn nhỏ nữa, sau khi người phụ nữ trước kia qua đời, bên cạnh cũng chẳng có ai chăm sóc, cứ phiêu bạt ở Yến Kinh như thế thì có khác gì rễ bèo không gốc. Nếu bình an vô sự thì ta cũng chẳng quản con làm gì, nhưng lỡ theo Bình vương mà gặp nạn, con bảo ta sau này trăm tuổi làm sao đối diện với sinh mẫu của con dưới suối vàng?"
Từ Nhược Lân lạnh lùng:
"Phụ thân đại nhân tu tiên phỏng đạo, dù có trăm tuổi cũng là cưỡi hạc về trời, chẳng cần phải đối diện hay giải thích gì với người cả. Nếu không còn việc gì khác, Nhược Lân xin cáo lui trước."
Nói đoạn, hắn chắp tay rồi quay người dứt khoát bước đi.
Từ Diệu Tổ tức đến vỗ bàn bôm bốp, chỉ tay muốn mắng nhưng miệng há ra lại chẳng thốt nên lời, gương mặt tái đi vì giận dữ.
~~
Tại Trác Cẩm viện, đôi vợ chồng mới cưới lại chẳng hề vướng bận ưu sầu như những người khác, trái lại một ngày trôi qua vô cùng ung dung tự tại.
Từ Bang Đạt ngủ trưa dậy liền nảy hứng vẽ tranh, và đối tượng không ai khác chính là Sơ Niệm.
Sơ Niệm đương nhiên không làm mất hứng của chàng, theo lời chàng chỉ dẫn mà trang điểm, xiêm y chỉnh tề rồi đến thư phòng, giúp chàng chuẩn bị chu sa, thạch hoàng, mặc cho chàng múa bút họa hình trên giấy.
Chờ đến khi vẽ xong, nàng tiến lại thưởng lãm, thấy nữ tử trong tranh tay cầm cành hoa, tựa cửa nghiêng mình, gương mặt thẹn thùng thoáng nụ cười duyên, thần thái kiều diễm vô cùng sống động, giống hệt như nàng ngoài đời thực.
Không ngờ chàng lại có tài hoa hội họa đến thế, nàng không tiếc lời khen ngợi.
Từ Bang Đạt đã lâu không vẽ tranh, gắng gượng cầm bút khiến cổ tay mỏi nhừ, trán cũng lấm tấm mồ hôi.
Thấy thê tử khen mình, lại còn dùng khăn thơm dịu dàng lau mồ hôi cho mình, chàng vừa đắc ý vừa có chút thương cảm, thở dài một tiếng:
"Ta càng lớn tuổi, thân thể lại càng chẳng bằng trước kia. Đã lâu không cầm bút, tay chân cũng vụng về đi nhiều, tư thái của người trong tranh này chẳng bằng một phần mười nét kiều diễm của nàng ngoài đời. Thật hận ông trời trêu ngươi, giá mà cho ta một tấm thân khỏe mạnh, ta nhất định sẽ họa nàng đẹp hơn thế này nhiều."
Sơ Niệm an ủi:
"Đã vẽ đẹp lắm rồi. Chàng cứ yên tâm, thiếp sẽ ở bên cạnh chàng, chờ thân thể chàng dần tốt lên, để chàng vẽ cho thỏa thích, vẽ đến khi nào thấy mặt thiếp mà phát chán mới thôi."
Từ Bang Đạt mỉm cười:
"Nàng chính là đóa hoa giải ngữ của ta. Ta hận không thể lúc nào cũng được nhìn thấy nàng, sao có thể phát chán được?"
Chàng nắm lấy tay nàng, thuận thế kéo nàng lại gần, cả hai cùng ngồi ép sát trên chiếc ghế bành rộng, thấp giọng bàn bạc xem nên đề thơ gì cho xứng với bức họa. N
ơi góc thư phòng, lư hương hình toan nghê nhẹ phun hương thụy, thời gian lặng lẽ trôi qua trong bầu không khí ấm áp, thanh bình.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận