Trên sập, Từ Bang Đạt cho người lui ra, chỉ giữ lại một mình Sơ Niệm.
Hắn vẫy tay ra hiệu cho nàng ngồi xuống cạnh mình.
Đối diện với ánh mắt khó hiểu của nàng, hắn nắm lấy đôi nhu di mềm mại, khẽ nói: "Ta thấy nàng từ khi về đây cứ tâm thần bất định, có phải bị người kia dọa sợ rồi không?"
Sơ Niệm tự nhiên biết "người kia" mà hắn nhắc tới là ai.
Nàng thầm giật mình, không ngờ Từ Bang Đạt lại nhạy cảm đến thế.
Đang định lắc đầu phủ nhận, hắn đã khẽ cau mày nói:
"Nàng không cần sợ hắn."
Dừng một chút, hắn nói tiếp:
"Nàng đã gả vào nhà ta, chuyện trong nhà cũng nên để nàng rõ. Hắn tuy là đại ca ta, nhưng không phải do mẫu thân ta sinh ra. Sinh mẫu hắn là một người Hồ. Năm xưa cha ta tây chinh bộ lạc Lạt Thích, một thổ ti nhỏ ở đó đã dâng nữ nhi cho ông, mới sinh ra hắn..."
Nói đến đây, mắt Từ Bang Đạt hiện lên vẻ chán ghét nhàn nhạt:
"Hắn vẫn luôn sống cùng người đàn bà đó ở bộ lạc Lạt Thích. Nghe nói người đó chết rồi, năm hắn bảy tuổi mới được cha ta đưa về Từ gia nhận tổ quy tông. Ta nghe nương nói, từ nhỏ hắn đã hung bạo, không chịu quản giáo, chẳng khác nào một con ngựa hoang. Vừa mới vào phủ không lâu đã xô ngã ma ma dạy bảo đến gãy cả tay. Cả phủ chẳng ai không chán ghét hắn, chỉ có cha ta bảo bọc, nương ta cũng chẳng tiện nói gì. Sau này năm mười bốn mười lăm tuổi, hắn lên phương Bắc tòng quân, làm việc dưới trướng Bình Vương."
"Bình Vương kia dẫu là đệ thập tứ của Hoàng thượng, nhưng từ thời Thái thượng hoàng còn tại vị đã bị phái đi trấn thủ biên thùy phương Bắc, một đi hơn hai mươi năm, bất quá chỉ là một phiên vương mà thôi. Nhưng hắn có thể đứng vững ở chỗ Bình Vương, với xuất thân như vậy cũng coi là có tiền đồ rồi. Sau này tổ mẫu làm chủ, cho hắn cưới một đường tỷ nhà họ Tư của nàng. Hắn liền đưa tỷ ấy đi Yến Kinh. Chỉ là chưa đầy hai năm, đường tỷ nàng đã lâm bệnh qua đời. Nương ta bảo hắn mạng cứng, khắc thê. Sau khi Quả Nhi được đưa về, những năm này hắn cũng cực ít khi trở lại Kim Lăng. Lần này chúng ta thành hôn, ta không ngờ hắn lại đặc biệt quay về. Sáng nay bộ dạng hắn xông vào thật khiến người ta không thuận mắt. Nàng vốn nuôi trong khuê các, chưa từng gặp hạng người như vậy, bị dọa sợ là lẽ đương nhiên. Sau này không cần sợ hắn, gặp thì cứ lánh xa một chút là được..."
Từ Bang Đạt đại khái hiếm khi nói một hơi nhiều như vậy, đến cuối cùng hơi thở có chút dồn dập không đều.
Những chuyện cũ trong phủ Quốc Công này, Sơ Niệm đã sống ở đây ba năm, ngoài những "vết đen" thuở nhỏ của Từ Nhược Lân ra thì đa phần nàng đều biết rõ. Chỉ là không phải nghe từ miệng Từ Bang Đạt mà thôi.
Lúc này nghe hắn nói, trong lòng nàng chẳng muốn nghe thêm, lại thấy hắn thở không ra hơi, liền vội vàng cắt ngang:
"Thiếp hiểu rồi. Sau này định sẽ tránh mặt hắn. Chàng nghỉ ngơi chút đi, để thiếp hầu chàng uống nước."
Nói rồi nàng đứng dậy rót trà, thử độ ấm rồi mới đỡ hắn dậy, đưa đến bên môi.
Thấy Sơ Niệm ôn nhu hiền thục, Từ Bang Đạt rất đỗi hài lòng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận