Trong phòng vang lên tiếng khóc than thảm thiết, gã quản gia gào lên đến xé lòng: "Lão gia, chuyện này là thế nào vậy lão gia?!"
Chu Thành Nghĩa không đáp, chỉ âm trầm nhìn cảnh tượng trước mắt.
Vân Dương liếc lão, lại ngồi xổm trước mặt một nha hoàn: "Ngươi có điều gì muốn nói với ta không?"
Nha hoàn lắp bắp: "Tôi… lão gia nhà tôi mỗi tháng chỉ đến đây hai ba lần, chúng tôi muốn… muốn gặp mặt ông ấy một lần cũng khó."
Vân Dương đâm ngân châm tới. Nha hoàn muốn né, nhưng cây kim ấy nhanh đến mức không thể tránh khỏi, cô ta chỉ biết trừng mắt nhìn ngân châm cắm phập vào ngực mình.
Trần Tích theo bản năng sờ lên ngực mình.
Vân Dương cứ thế sát hại từng người một, cho đến khi đứng trước mặt đứa bé trai. Hắn mỉm cười ngồi xuống, nhưng không nhìn đứa trẻ mà nhìn chằm chằm vào Chu Thành Nghĩa: "Tiểu tử, cha ngươi có dặn dò gì ngươi không?"
Cơ mặt Chu Thành Nghĩa giật giật: "Ninh triều các người lấy thư lễ lập quốc, vậy mà lại đi sát hại một đứa trẻ sao?"
Vân Dương cười lạnh: "Mùa xuân năm nay, kỵ binh Cảnh triều tràn xuống phía nam, đã giết bao nhiêu bách tính vô tội của Ninh triều ta? Ta việc gì phải giảng thi thư lễ nghĩa với các người? Hơn nữa, năm ngoái ông mua một nữ đồng mười tuổi nuôi trong nhà, sau đó lại đem tặng cho Tri phủ Lạc Thành, con bé đó chẳng lẽ không phải là trẻ con? Chu đại nhân, còn không khai ra, con trai ông sẽ chết đấy."
"Cha, cứu con!"
Tuy nhiên, Chu Thành Nghĩa chỉ khẽ nghiêng đầu sang chỗ khác, vờ như không nghe thấy tiếng cầu cứu của con mình.
Vân Dương huýt sáo một tiếng: "Tâm địa sắt đá thật. Xem ra ta đã bắt được một con 'Hải Đông Thanh' cấp bậc cao rồi. Để ngươi ẩn mình ngay dưới mí mắt suốt ngần ấy năm, thật khiến người ta cảm thấy hổ thẹn."
Phập.
Đứa bé trai tắt thở ngã xuống.
Trần Tích lặng lẽ quan sát, đôi mắt đứa trẻ vẫn chưa kịp nhắm lại, trừng trừng nhìn về phía hắn.
Gân xanh trên trán Chu Thành Nghĩa giật nảy.
Lúc này, thiếu nữ tên là Giảo Thố tiến đến trước mặt đứa bé gái, ngồi xuống nhẹ nhàng nói: "Ban nãy mẫu thân em chỉ ôm lấy đệ đệ em, em thấy chứ?"
Đứa bé gái sợ hãi gật đầu.
Giảo Thố lại nói: "Nếu em chịu đi theo ta, gọi ta một tiếng tỷ tỷ, ta sẽ không giết em."
Nhưng đứa trẻ không đáp lời, chỉ nhìn về phía cha mình với vẻ ngơ ngác và sợ hãi tột cùng.
"Thế đạo này, nữ tử mà yếu đuối thì khổ lắm." Giảo Thố mỉm cười, kéo đứa bé gái vào lòng: "Đừng sợ, nhanh thôi."
Nàng rút từ mái tóc ra một cây ngân châm giống hệt của Vân Dương, tự tay đâm vào sau gáy đứa trẻ. Đứa bé gái tức khắc mềm nhũn trong lòng Giảo Thố, không còn hơi thở.
Đồng tử Trần Tích khẽ co rút.
Vân Dương nhìn cảnh tượng ấy với vẻ chẳng mấy bận tâm. Hắn tiến đến trước mặt gã quản gia duy nhất còn sống và Trần Tích: "Thiếu niên lang, vừa rồi coi như mạng ngươi lớn. Đã may mắn không chết thì ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa. Chúng ta chơi một trò chơi đi, ai trong hai người khai ra tình báo trước, kẻ đó được sống."
Gã quản gia lập tức quỳ bò tới trước, khóc lóc thảm thiết: "Hai vị đại nhân, tôi nói! Những gì các ngài muốn biết tôi đều nói hết! Xin cho tôi được sống!"
Vân Dương khoái chí: "Ta chính là thích cái kịch bản bán chủ cầu vinh này nhất đấy!"
Bên cạnh, Trần Tích cũng mở lời: "Tôi không có tình báo. Nhưng hãy cho tôi hai khắc đồng hồ, tôi sẽ tìm ra tình báo cho anh."
Quản gia vội vàng giải thích: "Nó chỉ là một thằng tiểu đồ đệ ở hiệu thuốc, thì biết được tình báo gì cơ chứ? Ngài nghe tôi nói đây!"
Vân Dương nhìn Trần Tích, vẻ mặt đầy "thành khẩn": "Tình báo của ngươi phải đợi tới hai khắc, mà ta cũng chẳng chắc là có hay không, cho nên thật lấy làm tiếc… Á, ngươi!"
Đang lúc cợt nhả, hắn bỗng thấy Trần Tích lao tới, đè nghiến gã quản gia xuống sàn.
Trong chớp mắt, một mảnh sứ vỡ không biết đã giấu trong tay từ bao giờ được Trần Tích dùng để cứa đứt cổ gã quản gia. Tiếc rằng hắn chưa có kinh nghiệm giết người, lần đầu tiên không cứa trúng động mạch chủ.
Cả Vân Dương và Giảo Thố đều không ra tay ngăn cản.
Trong cơn hoảng loạn, gã quản gia nằm dưới đất vung nắm đấm loạn xạ vào mặt Trần Tích, nhưng Trần Tích không né không tránh, lại siết chặt mảnh sứ cứa mạnh thêm một nhát nữa.
Lần cắt họng thứ hai này, động mạch chủ của lão mới bị rạch đứt, máu phun ra như suối.
Quản gia đã chết.
Trần Tích chậm rãi đứng dậy, khóe mắt bị gã quản gia đấm rách, lòng bàn tay cũng vì nắm mảnh sứ quá chặt mà bị cứa bị thương, máu tươi nhỏ từng giọt xuống mặt đất.
Mắt Giảo Thố khẽ sáng lên.
Vân Dương cũng bắt đầu thấy hứng thú: "Ngươi rất muốn sống?"
Trần Tích thở dốc: "Tôi không có tình báo, nhưng cho tôi hai khắc đồng hồ, tôi sẽ lôi tình báo ra cho anh."
"Ồ?" Vân Dương nhướng mày: "Chốt kèo. Nhưng ta chỉ cho ngươi một khắc đồng hồ."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận