Than cho bóng câu qua khe cửa, lửa xẹt đá điện quang, thân này tựa chiêm bao…
Giữa những thanh âm vang vọng u minh, Trần Tích không biết mình đã vất vưởng trong bóng tối bao lâu. Hắn cảm giác như vừa lội qua một dòng sông băng suốt cả thế kỷ, mãi chẳng thể xua tan lớp sương mù dày đặc trước mắt.
Nhưng bóng tối ấy cũng tựa như chỉ kéo dài trong gang tấc, ngắn ngủi như tia lửa bắn ra khi hai hòn đá va chạm vào nhau.
Trần Tích không thể điều khiển cơ thể, hắn chỉ có thể nghe.
Tiếng gió, tiếng mưa, và cả tiếng mái chèo khua mặt nước. Dường như có ai đó đang chèo một con thuyền nhỏ, chở hắn băng qua biển mây đen kịt.
Trần Tích muốn phá tan bóng tối, nhưng vạn vật quanh hắn dính dấp như nhựa đường, khiến hắn không sao thoát khỏi.
Bên ngoài cõi u minh, đột nhiên có tiếng người cất lên đầy thong dong: "Chu đại nhân, nếu không có nắm chắc mười phần, chúng tôi đã không thân hành đến cửa. Giây phút ông nhìn thấy chúng tôi, hoặc là ông hợp tác, lôi bằng được lũ điệp báo Cảnh triều đang ẩn mình ở Lạc Thành này ra; hoặc là chúng tôi sẽ khiến ông sống không bằng chết. Ông không có lựa chọn thứ hai đâu."
Lại nghe thấy tiếng một người trung niên phẫn nộ: "Ta không biết mình đã phạm phải tội gì, mà khiến hai vị đại giá quang lâm đến phủ đại khai sát giới. Ta thực sự không quen biết tên điệp báo Cảnh triều nào cả!"
Giọng nói thong dong ban nãy lại vang lên: "Ngày hai mươi bảy tháng trước, ông yến tiệc mời Lý đại nhân bên Tượng Tác Giám uống rượu tại Danh Trúc Uyển, ngõ Bạch Y, chợ Đông. Trong tiệc, ông chuộc thân cho Thúy Hoàn cô nương ở đó để tặng cho lão. Thế nhưng, Thúy Hoàn kia lại chính là một mật điệp Cảnh triều, và ả đã khai ra ông rồi… Chắc không cần tôi phải nói tiếp chứ?"
"Thúy Hoàn là mật điệp thì can hệ gì tới ta? Trước đó ta và cô ta chưa từng qua lại!"
"Ông muốn chứng cứ?"
"Phải!"
Trong phòng, một thiếu nữ bỗng bật cười: "Mật Điệp Ty chúng ta giết một tên gián điệp, từ khi nào lại cần đến chứng cứ vậy?"
Vị Chu đại nhân kia câm lặng. Căn phòng rơi vào tĩnh mịch, chỉ còn những tiếng thở dốc nặng nề.
Trong phòng, gạch sứ vỡ tan tác, giá Bác Cổ bày biện đồ trang trí cũng sụp đổ, cảnh tượng chẳng khác nào một đống phế tích.
Giữa đống đổ nát ấy, bảy tám cái xác nằm co quắp, biến dạng. Chỉ còn lại một người đàn ông trung niên ngồi bệt dưới đất, tóc tai rũ rượi, dáng vẻ thảm hại vô cùng.
Đối diện ông ta là một thanh niên vận kình trang đen gọn gàng, thần thái ung dung, đầy vẻ cợt nhả. Cách đó không xa, một thiếu nữ áo đen dáng người yểu điệu đang ngồi xổm trên ghế thái sư xem kịch vui.
Cặp nam nữ áo đen này trông chỉ chừng mười tám, đôi mươi, vậy mà đã đồ sát cả một căn phòng.
Trong bóng tối, Trần Tích đột nhiên cảm thấy những lời nói kia giống như một bàn tay, túm lấy kẻ đang chìm sâu xuống vực thẳm là hắn, kéo mạnh từ địa ngục trở về nhân gian.
"Chu đại nhân, ở Lạc Thành ông còn những đồng liêu nào nữa? Giờ không muốn nói thật cũng chẳng sao, chúng ta còn cả một đêm dài để tiêu khiển." Chàng trai trẻ mỉm cười: "Đợi một lát, tôi cho người mang gia quyến ông đang ẩn náu ở ngõ Sài Mộc tới đây, để xem lúc đó ông có muốn nói hay không…"
Khắc tiếp theo.
Một cái xác trong phòng đột ngột bật dậy!
Xoẹt!
Trần Tích hít một hơi thật sâu, tựa như kẻ chết đuối vừa giành lại sự sống, tham lam đoạt lấy từng ngụm không khí. Tiếng thở của hắn rít lên giữa không gian tĩnh mịch, phá tan bầu không khí ngột ngạt trong căn phòng.
Trần Tích ngồi dậy trên sàn gỗ, đầu óc quay cuồng, choáng váng.
Hắn theo bản năng đưa tay chạm vào vết dao đâm ở thắt lưng, nhưng ở đó chẳng còn gì cả.
Thiếu nữ đang ngồi xổm trên ghế thái sư đột ngột ngoảnh đầu: "Ơ kìa, Vân Dương, thủ pháp của huynh lỏng lẻo quá rồi đấy. Giết một tên tiểu tử mà cũng không xong sao?"
Vân Dương cãi chày cãi cối: "Không thể nào, chắc chắn là tim hắn mọc lệch rồi!"
"Sơ suất thì là sơ suất, bộ không sợ mất mặt à?"
"Thế giờ tính sao?"
"Thì giết lại lần nữa thôi."
Lúc này, trong lòng Trần Tích ngổn ngang nghi hoặc: Tại sao mình lại trọng sinh? Mình đang ở nơi nào? Liệu có thể tìm được đường về nhà không? Nếu chuyện kỳ diệu như trọng sinh còn có thể xảy ra, vậy người thân liệu có ngày tái ngộ?
Hắn mở mắt: "Khoan đã, tôi có chuyện muốn nói…"
Lời vừa dứt, bên ngoài vang lên tiếng bước chân, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Hơn mười gã đàn ông mặc kình trang đen tương tự áp giải bảy tám người vào trong sân. Trong đó có hai đứa trẻ chừng tám chín tuổi, một trai một gái.
Tranh thủ lúc này, Trần Tích nhanh chóng quan sát xung quanh: Căn phòng không lớn, bên trái là bàn viết bằng gỗ trắc, chính giữa là hai chiếc ghế thái sư và một chiếc bàn trà.
Sách vở, bút mực giấy nghiên rơi vãi khắp nơi, một mảnh hỗn độn.
Xuyên không rồi sao?
Đây chính là thế giới trong mộng mà Lý Thanh Điểu đã nhắc tới?
Dường như hắn đã nhập xác vào một kẻ vừa mới bỏ mạng, nhưng lại chẳng rõ thân phận trước đây của kẻ này là gì.
Trần Tích rất muốn dừng lại để suy ngẫm về tình cảnh của bản thân, nhưng cuộc khủng hoảng trước mắt diễn ra quá nhanh, không cho hắn một giây nào để suy tính.
Giữa lúc ấy, đám nam tử áo đen ấn gia quyến của Chu đại nhân quỳ rạp xuống đất. Một kẻ chắp tay bẩm báo: "Gia quyến ẩn náu của Chu Thành Nghĩa đã giải tới đủ. Nữ tử này là người ông ta chuộc thân ở ngõ Bạch Y mười năm trước, hai đứa trẻ là cốt nhục của họ, một trai một gái. Những kẻ còn lại là quản gia và nha hoàn."
Hơn mười gã hắc y nhân này mặt mũi lầm lì, sau hông đều treo một thanh trường đao nằm gọn trong bao.
Vân Dương cười nhạt, ngồi xổm xuống trước mặt người phụ nữ: "Vị phu nhân này, bà có biết việc Chu đại nhân là mật điệp của Cảnh triều không?"
Người phụ nữ ôm chặt đứa con trai nhỏ vào lòng, run rẩy lắc đầu: "Không biết, chúng tôi cái gì cũng không biết!"
Vân Dương từ trong tay áo rút ra một cây ngân châm mảnh dài, nhanh như chớp đâm vào ngực người phụ nữ. Bà ta không kịp phát ra một âm thanh nào, đổ rạp xuống đất.
Khí tuyệt.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận