Không còn thời gian nữa.
Trần Tích bật người dậy khỏi giường bệnh, hắn rút từ trong bao buộc ở bắp đùi ra một con dao găm, vứt bỏ bao dao rồi lao thẳng về một phía trong phòng.
Hắn có chút sợ hãi, sợ việc mình sắp làm, cũng sợ hậu quả sau đó. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.
Vương Long, say rượu lái xe đâm chết một nam một nữ rồi bỏ chạy, nạn nhân vì bị chậm trễ cứu chữa dẫn đến tử vong. Ngày hôm sau Vương Long đến đồn cảnh sát tự thú, nhưng đã kịp làm giả giấy chứng nhận tâm thần tại bệnh viện Thanh Sơn. Tòa án định thẩm tra lại giấy tờ, gia đình Vương Long liền tập hợp hơn sáu mươi tài xế xe tải đến gây rối tại tòa, cuối cùng sự việc trôi vào quên lãng, Vương Long thoát tội, vào ở Thanh Sơn để trốn tránh.
Nhưng làm sao ngươi có thể thoát khỏi sự phán xét?
Trần Tích lặng lẽ tiến đến bên giường Vương Long, dốc toàn lực đâm xuống.
Vương Long đột ngột mở mắt, dùng đôi tay hộ pháp chộp chặt lấy cổ tay Trần Tích, hắn cười lạnh: "Mày thật sự tưởng tao không biết mày là ai sao?"
Trong quá trình tố tụng, Trần Tích luôn để luật sư ra mặt, nên hắn và Vương Long chưa từng gặp nhau. Nhưng Vương Long muốn hòa giải với người nhà nạn nhân, đương nhiên đã sai người điều tra về hắn. Thế nên khi thấy Trần Tích xuất hiện ở đây, Vương Long lập tức hiểu rõ ý đồ của đối phương.
Hắn vội vàng nói: "Tao có thể bồi thường thêm tiền! Rất nhiều tiền! Cha mẹ mày mất rồi, mày phải học cách nhìn về phía trước!"
Hắn không muốn giết người nữa, nếu lại giết người, hắn sẽ phải mục xương ở chốn này cả đời.
Trần Tích không đáp, lẳng lặng dùng sức đè mũi dao xuống, từng chút một áp sát lồng ngực Vương Long.
"Tìm chết!" Sức lực của Vương Long rốt cuộc lớn hơn nhiều so với một thiếu niên, hắn gầm lên một tiếng đoạt lấy con dao, đâm ngược vào hông trái của Trần Tích, xuyên qua xương sườn.
Vương Long vốn tưởng cú đâm này đủ khiến Trần Tích mất khả năng chiến đấu, nhưng hắn không ngờ rằng, giây phút hắn đoạt đao, Trần Tích không hề phản kháng, trái lại còn nhân lúc hai tay hắn sơ hở, như một con dã thú lao tới cắn chặt vào động mạch cổ của hắn!
Máu tươi không ngừng rỉ ra từ kẽ răng Trần Tích, nhuộm đen tím cả chiếc gối trắng.
Trần Tích cảm nhận vị tanh nồng trong khoang miệng, cảm nhận dòng máu nóng hổi phun vào miệng rồi trào ra ngoài. Lần đầu giết người báo thù, trái tim hắn run rẩy vì sợ hãi, nhưng hắn cắn chết không buông.
Vương Long cảm nhận cơn đau từ cổ truyền tới, như luồng điện khiến hắn run rẩy, đó là cảm giác của cái chết cận kề. Hắn rút con dao đang cắm trong người Trần Tích ra, điên cuồng đâm tiếp: "Nhả ra!"
"Nhả ra!"
"Nhả ra..."
Theo từng tiếng gầm rống và từng nhát dao đâm tới tấp, Trần Tích vẫn không hề đáp lại, chỉ có hàm răng càng lúc càng nghiến chặt, sống sinh cắn đứt một mảng thịt trên cổ Vương Long.
Đồng tử Vương Long bắt đầu rã rời, hắn vừa xoay mạnh cán dao trong tay, vừa lẩm bẩm: "Có đáng không? Có đáng không chứ..."
Vương Long không hiểu, với Trần Tích, cuộc đời hắn đã vĩnh viễn kẹt lại trong vụ tai nạn năm ấy, vô cùng vô tận, không cách nào giải thoát.
Dòng máu đen tím tràn qua gối trắng, như tràn qua cả cuộc đời Trần Tích.
Cạch một tiếng, cửa sắt phòng bệnh bị mở ra từ bên ngoài. Bào Ca khoác áo Đường trang, tay túm tóc lão Lưu xuất hiện ở cửa.
Cánh tay phải Vương Long cuối cùng cũng buông thõng, con dao rơi xuống.
Trần Tích ngẩng gương mặt đầy máu nhìn về phía Bào Ca, không biết vì sợ hãi hay do dư chấn của adrenaline mà toàn thân hắn không ngừng run rẩy.
Bào Ca thở dài: "Đến muộn rồi."
Trần Tích ngã ngồi ở cuối giường, bịt lấy vết thương ở hông, khẽ nói với Bào Ca: "Xin lỗi."
Bào Ca biết thiếu niên đang nói về việc lợi dụng gã, gã nhếch mép cười: "Không sao. Tuy cậu sắp chết, nhưng giờ quen biết cũng chưa muộn. Tên thật của ta là Trần Xung, bằng hữu thường gọi một tiếng Bào Ca."
"Được, Bào Ca."
"Lần đầu giết người? Trước đó thì bất động thanh sắc, khi ra tay thì dùng hết sức bình sinh, không một lời thừa thãi, ta thích." Bào Ca đá lão Lưu sang một bên, tự mình châm một điếu thuốc.
Trần Tích cười thảm: "Thích thì đã sao, cũng sắp chết rồi."
Trong lúc nói chuyện, máu từ vết thương của Trần Tích vẫn không ngừng tuôn ra.
"Làm điếu không?"
"Không hút."
"Cần giúp gì không?"
"Điện thoại của tôi ở chỗ bác sĩ Lưu, trong đó có ghi âm bằng chứng giao dịch bất hợp pháp của lão và chú hai tôi, giúp tôi phát tán nó đi."
Bào Ca không ngờ, thiếu niên này đến trước khi chết vẫn nhớ phải báo thù một cách sòng phẳng từng kẻ một... Gã ngồi xuống bên cạnh Trần Tích, hỏi: "Còn tâm nguyện gì không?"
"Không còn nữa." Giọng Trần Tích yếu dần, một cơn buồn ngủ ập đến, nhưng hắn không nỡ nhắm mắt, chỉ xuất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, vầng trăng khuyết như một lưỡi câu treo lơ lửng.
Trong phòng bệnh, những bệnh nhân khác chậm rãi ngồi dậy, lặng lẽ nhìn về phía này.
Lý Thanh Điểu tiến tới bên cạnh, nhẹ nhàng vuốt mắt Trần Tích, khẽ nói: "Than ôi, bóng ngựa qua khe, lửa lóe trong đá, thân ở trong mộng. Tứ thập cửu trọng thiên không giữ được cậu, đi đi, về nơi cậu nên về."
Nói đoạn, ông ta trở lại dáng vẻ ngây dại ngồi bên giường, còn Bào Ca lấy chiếc áo Đường trang đen đắp lên người Trần Tích, rồi quay lưng bước vào bóng tối ngoài phòng bệnh: "Tiếc thật, biết nhau hơi muộn."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận