"Xoảng" một tiếng, chiếc gương đồng bị ném xuống sàn gỗ.
Một hồi lâu sau, Vân Phi mới bật cười: "Tĩnh Phi muội muội có tiến bộ đấy nhỉ."
Hỷ Bính nói khẽ: "Phu nhân xin bớt giận."
Vân Phi nhìn Bạch Bát Nhã, suy nghĩ một lát rồi bảo:
"Bế nó tới Thái Bình y quán cho đại phu xem xem, cứ để cái tên học đồ tên Trần Tích kia khám cho nó. Y phục hứa ban thưởng cho tiểu học đồ đó chắc làm xong rồi, ngươi sang chỗ Hỷ Đường hỏi thử, nếu xong rồi thì mang đi cùng luôn. Chớ có chậm trễ hắn, người này sau này ta có việc cần dùng."
Hỷ Bính khẽ đáp: "Tuân lệnh."
Buổi sáng, Hỷ Bính bế Bạch Bát Nhã, dẫn theo một tiểu nha hoàn tầm mười hai mười ba tuổi đi về phía y quán.
Vừa tới cổng, Lưu Khúc Tinh đã đon đả chạy ra đón: "Hỷ Bính cô nương, hôm nay cô nương tới y quán có việc gì ạ?"
"Khám bệnh,"
Hỷ Bính vừa nói vừa nhón chân ngó nghiêng vào hậu viện:
"Trần Tích đâu? Bảo hắn ra khám bệnh."
Sắc mặt Lưu Khúc Tinh lập tức sụp xuống, hướng vào hậu viện gọi lớn:
"Trần Tích, Trần Tích! Hỷ Bính cô nương tìm đệ này!"
Nói đoạn, gã còn tò mò nhìn y phục trên tay tiểu nha hoàn:
"Hỷ Bính cô nương, những thứ này là...?"
"Đây là phu nhân nhà ta ban thưởng cho Trần Tích đấy"
Hỷ Bính mỉm cười vuốt ve sấp vải:
"Đây đều là do tú nương trong Giang Nam Chế Y Cục tự tay làm, ngươi nhìn đường kim mũi chỉ này xem, khít khao lắm đấy."
Mặt Lưu Khúc Tinh đắng ngắt.
Chẳng phải sư phụ bảo vào vương phủ khám bệnh là đại hung chi tướng sao?
Sư phụ thiên vị quá rồi!
Lúc này, Trần Tích vừa lau nước trên tay vào ống tay áo, vừa hiếu kỳ hỏi:
"Hỷ Bính cô nương, cô nương đây là...?"
Hỷ Bính nói:
"Chẳng biết là kẻ ác nào làm, lại đánh thương con mèo phu nhân nuôi. Từ sáng đến giờ nó chẳng màng ăn uống, tinh thần uể oải, nên phu nhân sai ta đưa nó tới xem sao."
Trần Tích tỏ vẻ khó xử:
"Sư phụ vừa mới chợp mắt chưa lâu, hay là đợi người tỉnh dậy?"
Hỷ Bính lắc đầu:
"Phu nhân nhà ta đích danh bảo ngươi chữa trị cho Bạch Bát Nhã, không cần sư phụ ngươi ra mặt. Kia kìa, đó là y phục phu nhân bảo ban thưởng cho ngươi lúc trước, còn có cả tiền khám bệnh chuẩn bị cho ngươi nữa."
Dứt lời, tiểu nha hoàn từ trong ống tay áo lấy ra một đĩnh bạc nhỏ, nặng chừng một lượng.
Cần biết rằng học đồ y quán vốn không có tư cách thu tiền khám bệnh, Diêu Thái y mỗi lần xuất phủ khám bệnh cũng chỉ thu năm lượng bạc, vậy mà giờ đây Vân Phi vì chữa trị cho một con mèo mà ra tay hào phóng như thế, ý đồ chiêu mộ Trần Tích rõ ràng đã phơi bày ra mặt.
Nhưng một khi nhận số tiền này, đồng nghĩa với việc phải chọn phe giữa Vân Phi và Tĩnh Phi.
Trần Tích suy nghĩ rồi nói: "Để tôi xem mạch cho Bạch Bát Nhã trước đã."
Hỷ Bính ngẩn ra: "Mèo cũng xem mạch được sao?"
Trần Tích im lặng một lát: "... Được chứ."
Chắc vậy?
Một hồi lâu sau, Trần Tích ngập ngừng nói:
"Hỷ Bính cô nương, ngoại thương của Bạch Bát Nhã thì dễ giải quyết, nhưng muốn nó hồi phục nhanh hơn một chút, e là phải bồi bổ khí huyết, tôi kê cho nó một phương thuốc."
Trong lúc Trần Tích đang kê đơn, Lão Diêu từ chính phòng đẩy cửa bước ra.
Chỉ thấy lão chắp tay sau lưng quan sát hậu viện, trên đất chẳng còn lấy một chiếc lá rụng.
Lão lại vòng qua nhà bếp, không ngờ đến cả nhà bếp cũng sạch bong kin kít.
Trước đây đám tiểu học đồ này dọn vệ sinh, hễ lười được là lười, có khi đến cái bệ bếp cũng lau không sạch, nhưng hôm nay thì khác, sạch sẽ như thể vừa đổi chỗ ở vậy.
Không chỉ thế, lu nước trong sân cũng đã được gánh đầy ắp.
Lão Diêu bĩu môi đi về phía chính đường:
"Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo!"
(Không dưng mà tỏ ra ân cần, nếu không có ý đồ xấu thì cũng là phường trộm cắp).
Bước vào chính đường y quán, Trần Tích vừa vặn nhét gói dược liệu đã bọc kỹ vào tay tiểu nha hoàn, tiễn Hỷ Bính ra về.
Hắn quay đầu lại, thấy Lão Diêu sầm mặt nói:
"Chẳng phải đã bảo không cho các ngươi tự ý khám bệnh cho người ta sao? Diêu Kỳ Môn ta tuy ham tiền nhưng tuyệt đối không coi rẻ mạng người. Trước khi các ngươi xuất sư, kê đơn phải qua mắt ta đã!"
Trần Tích vội vàng đáp:
"Sư phụ, không phải khám cho người, là trị ngoại thương cho con mèo của Vân Phi ạ."
Lão Diêu nhướn mày: "Con mèo trắng đó bị người ta tẩn à?"
"Chắc là vậy ạ..."
Lão Diêu chìa tay: "Đưa ta xem phương thuốc ngươi kê."
Trần Tích đưa qua, hơi ngập ngừng:
"Chỉ là xà sàng tử và mấy loại dược liệu cầm máu, tan máu bầm thôi ạ... Còn kê thêm một chút đồ để bồi bổ cơ thể cho nó."
Lão Diêu đón lấy phương thuốc, càng xem, lông mày càng nhíu chặt.
Một hồi lâu sau, lão ngước lên nhìn Trần Tích, vẻ mặt lộ rõ sự chấn kinh:
"Ngươi kê cho con mèo đó một củ nhân sâm già năm mươi năm?!"
"Vâng."
"Đối phương thế mà cũng đồng ý ghi nợ?"
"Vâng."
Lão Diêu hít một hơi dài, tán thưởng:
"Mẹ nó, ngươi đúng là một thiên tài kinh doanh... Sau này phía Vân Phi nếu cần ta tới tận cửa khám bệnh, ngươi đi cùng ta."
Trần Tích: "Dạ?"
Lão Diêu như chợt nhớ ra điều gì liền nói:
"Đúng rồi, hôm qua trên đường có gặp cha ngươi, chắc là ông ấy vừa từ đê sông về nghỉ phép. Ngày mai ngươi cũng nghỉ một hôm đi, về nhà mà đòi tiền học phí với tiền thuốc."
Trần Tích ngẩn người, cha sao?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận