Trên phố, người qua lại dần đông đúc.
Láng giềng lối xóm chào hỏi nhau, kẻ đẩy xe cút kít bằng gỗ ra cửa làm lụng, người mở hàng buôn bán, phố An Tây cuối cùng cũng có chút hơi thở nhân gian.
Tiểu hắc miêu (mèo đen) ẩn mình trong bóng tối, ánh mắt đầy cảnh giác và lạnh lẽo, nhưng nhất quyết không chịu rời đi.
"Viên châu này hẳn là rất quan trọng với mi nhỉ?"
Trần Tích lẩm bẩm: "Dẫu bị ta trêu đùa mấy bận, dẫu bị linh khí của hạt châu đánh bật ra, mi vẫn không cam lòng từ bỏ."
Hắn vẫy tay với tiểu hắc miêu (mèo đen), ra hiệu bảo nó theo mình vào y quán, nhưng con mèo vẫn bất động, chỉ lặng lẽ quan sát từ xa.
Lúc này, tiệm cơm đối diện truyền đến động tĩnh.
Đám gã sai vặt lực lưỡng tháo cánh cửa gỗ, khiêng từng lồng bánh bao, màn thầu ra cửa. Những xửng hấp bốc khói trắng nghi ngút dưới ánh nắng ban mai.
Trần Tích ngẩng đầu, thấy tiểu hắc miêu (mèo đen) đang nhìn chằm chằm vào lồng bánh...
Ánh mắt ấy khiến hắn như thấy lại chính mình năm xưa, lúc còn nhỏ dại, ngồi trên chuyến tàu hỏa xập xệ nhìn chằm chằm vào bát mì tôm trên bàn người khác.
Trần Tích do dự một chút, bước tới hỏi: "Bánh bao bao nhiêu tiền một cái?"
Gã sai vặt cười nói:
"Là tiểu Trần đại phu đấy à, bánh bao vẫn hai văn một cái, chưa từng đổi giá."
Trần Tích lấy từ trong tay áo ra hai văn tiền...
Đây là tiền công lau sàn ngày hôm qua, cũng là hai văn duy nhất trên người hắn.
"Cho tôi một cái."
Hắn ấn hai văn tiền vào tay gã sai vặt.
Gã sai vặt hớn hở hỏi: "Chỉ một cái thôi sao? Có đủ no không?"
Trần Tích mỉm cười đáp: "Tôi chỉ có bấy nhiêu tiền, mua nhiều hơn cũng không nổi."
Gã sai vặt thoáng ngẩn ra.
Thời buổi này, ai lại sẵn lòng thừa nhận mình túng quẫn đến mức chẳng nỡ ăn thêm một cái bánh bao hai văn tiền?
Một cái bánh hai văn, một cân gạo mười văn, một cân trứng gà hai mươi văn, dẫu là nhà nghèo nhất cũng chẳng đến nỗi không đào đâu ra hai văn tiền.
Nhưng dáng vẻ của Trần Tích lại rất thản nhiên, như thể chẳng cảm thấy điều này có gì đáng hổ thẹn.
"Được rồi, vậy bán cho ngài một cái."
Gã sai vặt phản ứng lại, nhiệt tình nói.
Trần Tích liếc nhìn tiểu hắc miêu (mèo đen) trên mái hiên, bỗng hỏi: "Dò hỏi anh một chút, gần đây có chỗ nào bán cá không?"
"Ngài muốn mua cá?"
"Tôi hỏi trước thôi, giờ vẫn chưa có tiền mua."
Gã sai vặt cười đáp:
"Quanh đây chỉ có bán cá muối hun khói, muốn mua cá sống phải tới Đông Thị, đi về mất hơn một canh giờ cơ."
"Cá có đắt không?"
"Cái đó còn tùy loại cá."
Gã sai vặt giải thích:
"Cá diếc, cá trắm thì rẻ, mười văn một cân; cá chẽm thì đắt hơn, khoảng ba mươi văn. Đám phú thương Nam Bắc và văn nhân ở Đông Thị nghe đâu còn ăn được cả cá biển. Nghe nói thuở Lạc Thành còn hưng thịnh, ngày nào cũng có vô số cá biển vận chuyển vào thành."
Trần Tích thuận miệng hỏi:
"Giờ Lạc Thành không còn như xưa nữa sao?"
"Thời thế đổi thay rồi. Nơi này của chúng ta trước kia là đô thành của tiền triều, vàng son lộng lẫy. Giờ thì sa sút rồi, chỉ còn mấy lão gia là hay đem chuyện kinh đô ra khoe khoang, chứ ai mà chẳng biết, nơi phồn hoa thực sự bây giờ là Thịnh Kinh phương Bắc và Kim Lăng phương Nam."
Gã sai vặt nhấc lồng hấp, giữa làn sương trắng phả vào mặt, gã dùng giấy gai bọc bánh bao đưa qua:
"Đây, bánh của ngài."
Trần Tích cầm bánh bao nhưng không ăn, trái lại quay người đặt nó lên ngưỡng cửa y quán.
Bấy giờ hắn mới cúi người quẩy đòn gánh và thùng nước, lảo đảo đi vào trong.
Tiểu hắc miêu (mèo đen) nhảy xuống mái hiên, đi tới cửa y quán, khịt mũi ngửi mùi bánh bao rồi kiêu ngạo quay đầu bước đi, dường như không định nhận ý tốt của Trần Tích.
Nhưng đi chưa được mấy bước, nó vẫn quay lại ngoạm lấy bánh bao.
Nó đứng trước cửa y quán, nhìn bóng lưng quẩy nước ra hậu viện của Trần Tích, cũng muốn đi vào xem thử, nhưng cuối cùng lại quay người rời đi.
...
Từ khi Xa Đăng Khoa và Lưu Khúc Tinh đánh lộn ra hậu viện thì chẳng thấy vác mặt lên chính đường nữa.
Sư phụ vắng nhà, cả hai đều lười nhác không muốn làm việc.
Trần Tích cũng thấy thanh tĩnh.
Đói thì vào bếp lấy cái bánh ngũ cốc, khát thì múc gáo nước đun sôi để uống.
Có người bệnh mang đơn tới thì hắn cân thuốc, ai muốn chẩn bệnh thì hắn khéo léo từ chối.
Hầu hết thời gian trong ngày hắn đều dành để học cuốn Y thuật tổng cương, nhưng chỉ chuyên sâu vào khoa ngoại thương.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, Trần Tích gục trên quầy thuốc ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh lại, hắn kinh ngạc thấy con hắc miêu (mèo đen) ở Vãn Tinh uyển đang lặng lẽ ngồi trên quầy, nhìn mình chằm chằm.
Lông trên người nó rối tung, trên cổ có một vết thương mới, máu vẫn đang rỉ ra.
Trần Tích bật cười, giơ tay chào nó: "Sao đi đứng chẳng có tiếng động gì thế? Lại bị đánh à?"
Hắc miêu (mèo đen) bướng bỉnh ngẩng cao đầu.
Cái bộ dạng đó rất giống những gã đàn ông sau khi đánh nhau xong vẫn cố gồng mình: Nó cũng chẳng được lợi lộc gì đâu!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận