Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Thanh Sơn (Dịch)
  4. Chương 2: Thế Giới Phía Sau Cửa Sắt

Thanh Sơn (Dịch)

  • 44 lượt xem
  • 1095 chữ
  • 2025-12-29 21:31:27

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Trần Tích:

 "Không cần thay đồ bệnh nhân sao?"

"… Đúng là đồ thần kinh."

Gã y tá lầm bầm chửi một câu rồi quay sang đồng nghiệp: "Mau đi thôi."

Rầm!

Cánh cửa sắt đóng sập lại, căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Trần Tích nghiêng đầu quan sát xung quanh, cửa sổ phòng bệnh đều đã bị hàn chết bằng khung inox chống trộm.

Sột soạt, sột soạt.

Tiếng vải vóc ma sát với chăn đệm vang lên, theo sau là tiếng bước chân vụn vặt.

Trần Tích nghe thấy những âm thanh đó đang áp sát về phía mình, ngày càng nhiều, ngày càng gần.

"Không phải chứ..."

Trần Tích bất lực mở mắt nhìn trần nhà:

"Trói mỗi mình tôi thôi sao? Thật là thất lễ quá."

Dưới ánh trăng nhạt nhòa bên ngoài, hắn thấy năm sáu cái đầu như đầu rùa thò ra, chiếm trọn tầm nhìn trên trần nhà.

Trên những gương mặt đen ngòm ấy đều nở những nụ cười quái dị.

Trần Tích:

"Thật tình... làm tôi sợ đến mức khỏi cả bệnh tâm thần rồi đây này..."

Có người nhỏ giọng hỏi:

"Này, các ông bảo nó bình thường đi ngoài là trước khi ăn hay sau khi ăn?"

"Đợi tí để tôi gọi điện hỏi Liên Hợp Quốc xem."

Vừa nói, một gã trung niên vừa lôi ra một chiếc máy tính bỏ túi, nhanh tay nhấn một dãy số.

Tiếng báo số của giọng nữ máy móc vang lên lanh lảnh giữa phòng bệnh.

Chưa kịp nhấn xong, một ông lão đã ấn tay lên chiếc máy tính.

"Quy không."

(Về số không).

Mọi âm thanh lập tức biến mất, đám bệnh nhân tự động dạt ra nhường đường cho ông lão.

Ông lão đi tới cạnh giường, cúi người nhìn xuống Trần Tích:

"Cậu thực sự đã tới rồi."

Trần Tích:

"Ý gì đây?"

Ông lão lấy ra một tờ giấy:

"Từng có người nói, hôm nay cậu sẽ tới nơi này."

Trên tờ giấy đó, một bức chân dung vẽ bằng bút chì hiện ra rõ mồn một chính là gương mặt hắn, sống động như thật.

Trần Tích nghiêm túc đáp lễ:

"Rất hợp lý."

...

Kẻ vào bệnh viện tâm thần, một là quá ngốc, hai là quá thông minh.

Họ chỉ là đang loay hoay với chính mình trong thế giới cố chấp, vô cùng vô tận, không thể giải thoát.

Trần Tích vốn dành cho bệnh viện tâm thần một sự kính trọng nhất định.

Thế nên khi nhìn thấy bức ký họa kia, hắn đột nhiên cảm thấy thế giới bắt đầu trở nên huyền bí:

"Ngứa đầu quá, hình như sắp mọc não rồi! Lão gia tử, cái này là do ngài vẽ ạ?"

"Không phải ta vẽ, nhưng ta có thể đưa cậu đi gặp người vẽ nó."

 Ông lão tháo dây buộc cho Trần Tích, đám bệnh nhân lại dạt ra tạo thành một lối đi.

Cuối lối đi, một thanh niên đang ngồi ngây dại bên giường, đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Anh ta bị bệnh gì?"

Trần Tích hỏi.

"Chứng hoang tưởng nặng. Cậu ta luôn miệng nói mình sống ở một thế giới khác, thế giới này chỉ là giấc mơ của cậu ta. Sau đó xuất hiện triệu chứng giải thể nhân cách, rồi ngốc nghếch luôn."

Ông lão trả lời.

"Anh ta vào đây từ lúc nào?"

"Một năm trước. Cậu ta nói hôm nay cậu sẽ xuất hiện, chứng tỏ cậu ta không nói dối."

Trần Tích ngạc nhiên nhìn ông lão:

"Còn ngài là bệnh gì? Tư duy có vẻ cực kỳ minh mẫn."

"Ta không có bệnh."

Ông lão nói.

"Nghe đúng chất bệnh nhân tâm thần rồi đấy..."

Ông lão bực mình:

"Ta thật sự không có bệnh, ta vào đây để trốn việc chút thôi. Không tin cậu cứ lấy bảng câu hỏi tư duy cố chấp ra đây mà hỏi ta."

Trần Tích:

"Thế ngài thích bố hay thích mẹ?"

Ông lão:

"Thích mẹ."

Trần Tích: "..."

Hắn tiến đến trước mặt chàng thanh niên hoang tưởng kia:

"Chào anh?"

Nhưng chàng thanh niên chỉ đăm đăm nhìn ra cửa sổ trong bóng tối, không nói một lời.

Ông lão:

"Cậu ta đã nửa năm không mở miệng rồi."

"Anh ta tên gì?"

"Lý Thanh Điểu."

Trần Tích có chút tiếc nuối, hắn quan sát kỹ Lý Thanh Điểu đang đờ đẫn, khẽ hỏi:

"Lão gia tử, anh ta có từng nhắc tới cái thế giới mà anh ta sống trông như thế nào không?"

"Không."

Ông lão lắc đầu.

Trần Tích lại hỏi:

"Lão gia tử, anh ta vào viện đã được điều trị chưa? Có cách nào khiến anh ta khôi phục ý thức không?"

"Điều trị cái nỗi gì, đã vào đến tầng sáu là xác định bỏ mặc rồi, còn sống là được."

"Hả? Không cứu chữa thêm chút sao? Vạn nhất chữa khỏi thì sao."

"Thực ra cũng có người được chữa khỏi đấy."

 Ông lão xoa cằm.

"Chữa thế nào ạ?"

"Trước đây có con bé bị trầm cảm nặng, vào đây hơn một tháng sụt hơn mười lăm ký. Sau đó bố nó trúng số hơn hai mươi triệu, đón nó ra viện, thế là bệnh nó tự nhiên khỏi luôn."

Hả?

Trần Tích chậm rãi quay sang nhìn Lý Thanh Điểu:

"Tôi cũng cho anh hai mươi triệu."

Lý Thanh Điểu – kẻ im lặng suốt nửa năm qua – bỗng nhiên lên tiếng:

"Ngươi cũng sắp phải tới thế giới đó rồi."

Hả?

Ông lão trợn tròn mắt.

Trần Tích vội vàng hỏi tiếp:

"Làm sao để tới thế giới đó?"

Lý Thanh Điểu lại im bặt.

Trần Tích:

"Tôi cho anh thêm hai mươi triệu nữa!"

Lý Thanh Điểu:

"Người của Bắc Câu Lô Châu sẽ phụ trách việc vượt biên."

Trần Tích:

"Cho anh thêm hai mươi triệu nữa... Thế giới đó trông như thế nào?"

Lý Thanh Điểu khựng lại hai giây:

"Trong thẻ của ngươi tổng cộng chỉ có hơn bốn mươi triệu thôi."

Trần Tích: "???"

Đại ca, có phải anh đang giả bệnh không đấy?

Hắn đưa tay định nhéo má Lý Thanh Điểu, nhưng dù làm thế nào, Lý Thanh Điểu cũng không mở miệng nữa.

Ông lão khom lưng, chắp tay sau đích hỏi:

"Chàng trai, cậu vì sao mà vào đây?"

Trần Tích đáp:

"Cha mẹ tôi mất rồi, nửa năm nay tôi hơi khép kín nên chú thím đưa tôi vào đây."

Ông lão khẽ nheo mắt:

"Chàng trai, cha mẹ cậu để lại bao nhiêu di sản?"

Trần Tích:

 "Một căn biệt thự trị giá hơn hai mươi triệu, và mấy chục triệu tiền gửi tiết kiệm."

Ông lão trầm tư:

"Thế thì cậu phải cẩn thận với chú thím mình đấy. Ngộ nhỡ họ xin tòa án phán định cậu 'Mất năng lực hành vi dân sự', thì số tài sản này cậu không giữ nổi đâu."

Gương mặt Trần Tích chìm trong bóng tối của phòng bệnh:

"Sao có thể chứ, họ là người thân của tôi mà."

Gió ngoài cửa sổ nổi lên, thổi đám dây leo tường lay động xào xạc.

 Ánh trăng xuyên qua kẽ lá, đổ những bóng đen nhấp nhô trên mặt đất như những ngọn lửa đen đang nhảy múa điên cuồng.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top