Trần Tích từng bước nhích về phía tủ thuốc, cho đến khi hắn kéo ngăn kéo có ghi chữ "Nhân Sâm".
Nhân sâm năm mươi năm, trong ngăn kéo chỉ có một củ duy nhất.
Trần Tích theo sự chỉ dẫn của băng lưu, thử dùng tay chạm vào rễ sâm.
Chỉ thấy sáu sợi rễ sâm như tan chảy, hóa thành chất lỏng trong suốt luân chuyển nơi lòng bàn tay, cuối cùng ngưng kết thành một viên châu kích cỡ bằng ngón tay cái.
Chỉ trong nháy mắt, luồng băng lưu trong cơ thể bị rút đi sạch sành sanh!
Hửm? Thứ này dùng để làm gì?
Trần Tích cầm viên châu lên quan sát kỹ.
Bên trong khối cầu trong suốt đó, dường như có một tia sương mù mỏng manh hình dáng như con rắn đang không ngừng bơi lội.
Hắn phân vân có nên nuốt viên châu này không, nhưng nghĩ lại, nếu nuốt vào, liệu băng lưu có quay lại cơ thể?
Cứ bình tĩnh, dù sao viên châu cũng không chạy mất, tra cứu thư tịch xem có thông tin gì về nó rồi tính sau.
Trần Tích nhét viên châu vào tay áo, cúi đầu nhìn củ sâm già.
Phần rễ vốn dĩ rậm rạp nay đã trọc đi một mảng nhỏ...
"Liệu sư phụ có phát hiện ra điểm bất thường không? Với tính cách bủn xỉn của lão, nếu thấy sâm bị hỏng, mình sẽ phải đền thêm bao nhiêu tiền nữa đây?! Lão có đuổi thẳng mình ra khỏi y quán không?!"
Nghĩ đến đây, Trần Tích giật mình, lập tức tìm sổ sách kho của y quán để kiểm tra.
Lật đến trang về sâm già: "Nhân sâm năm mươi năm một củ, nặng ba tiền, mười bốn sợi rễ."
Ghi chép quá tỉ mỉ.
Chỉ cần Lão Diêu kiểm kho, nhất định sẽ phát hiện ra vấn đề.
Hắn nhíu mày khép ngăn kéo lại.
Cái gia đình vốn đã chẳng dư dả gì nay lại càng thêm tuyết thượng gia sương (khó chồng thêm khó).
Không rõ bao lâu Lão Diêu mới kiểm kho một lần, mình phải giải quyết rắc rối này trước lần kiểm tới mới được.
Tuy nhiên, thứ hắn cần giải quyết hơn cả là rắc rối trước mắt: Cuộc khảo hạch bài học ngày mai.
Trần Tích lau xong sàn nhà nhưng không đi ngủ ngay, mà tìm cuốn "Y Thuật Tổng Cương" để xem.
Tuy bây giờ bắt đầu học từ đầu có hơi muộn, nhưng vẫn phải học.
Học sớm một ngày, bớt bị ăn đòn một ngày.
Lúc này, hậu viện truyền đến tiếng bước chân khẽ khàng.
Trần Tích giấu cuốn sách xuống dưới quầy.
Hắn quay đầu nhìn lại, Lưu Khúc Tinh đang khoác một chiếc áo bông, lấm lét nhìn mình.
"Sư huynh, sao huynh lại thức?"
"Ta dậy đi tiểu, qua xem đệ thế nào,"
Lưu Khúc Tinh tiến lại gần với vẻ mặt gian xảo:
"Ta phải nói với đệ chuyện này, không thì lương tâm không yên."
"Chuyện gì ạ?"
Lưu Khúc Tinh nói:
"Hôm nay ta bảo đệ giúp việc, thực sự là muốn giúp đệ một tay. Nếu không nộp được học ngân, đệ sẽ bị sư phụ đuổi về nhà thật đấy. Đệ đừng nghe Xa Đăng Khoa nói lung tung, ta không có ác ý đâu."
Trần Tích mỉm cười: "Yên tâm đi Lưu sư huynh, đệ biết hảo ý của huynh mà."
"Được, đệ biết là tốt rồi,"
Lưu Khúc Tinh khoác áo quay về phòng, Xa Đăng Khoa vẫn đang ngáy o o.
Y lay lay Xa Đăng Khoa: "Dậy mau! Dậy mau!"
Không phản ứng.
Lưu Khúc Tinh lại nói: "Mau tỉnh dậy, Trần Tích đang lén lút ôn bài kìa!"
"Vút" một cái, Xa Đăng Khoa bật dậy: "Cái gì?!"
Lưu Khúc Tinh vội lảng sang chuyện khác:
"Ta vừa dậy đi tiểu, định bụng sang xem sao Trần Tích chưa về ngủ, kết quả thấy hắn thừa dịp chúng ta ngủ mà lén xem sách!"
Xa Đăng Khoa kinh hãi: "Bỉ ổi thế sao?!"
"Chứ còn gì nữa? Hay là chúng ta cũng dậy học đi!"
Xa Đăng Khoa mất kiên nhẫn:
"Nửa đêm nửa hôm học cái gì, đi ngủ! Ngươi cũng không được phép học!"
"Ừ! Không học! Ngủ!"
Nửa đêm, Xa Đăng Khoa bị buồn tiểu làm tỉnh giấc.
Y ngồi dậy nhìn quanh, trong phòng chẳng biết từ lúc nào chỉ còn lại mình mình.
Thiếu niên cao lớn nghi hoặc đứng dậy, khoác trường bào đi ra viện, bỗng phát hiện trong bếp có ánh lửa đỏ cam.
Đẩy cửa nhìn vào, hỏa nhiên là Lưu Khúc Tinh đang khoác áo bông, ngồi trên chiếc ghế đẩu cạnh lò, thắp một ngọn đèn dầu, tay cầm một cuốn "Thương Hàn Bệnh Lý"...
"Thằng khốn này!"
Xa Đăng Khoa bịt miệng Lưu Khúc Tinh rồi nện cho một trận.
Ngay cả Trần Tích cũng không ngờ, chính mình đã mang cái thói phong khí "nội quyển" (cạnh tranh tiêu cực) này vào y quán.
Đang đánh nhau, một cô gái xách lồng đèn, dáng vẻ vội vã đi tới trước cửa y quán, lớn tiếng gọi: "Diêu thái y, Diêu thái y!"
Trên lồng đèn giấy trắng viết ba chữ: "Tĩnh Vương Phủ".
Tiếng gọi của cô gái thu hút sự chú ý của mọi người.
Xa Đăng Khoa dừng tay, chạy vội ra ngoài.
Y mở cửa chính đường: "Xuân Hoa, đêm hôm khuya khoắt thế này sao cô lại tới?"
Cô gái tên Xuân Hoa tầm mười tám mười chín tuổi, mặc nhu quần màu xanh sáng, dung mạo thanh tú.
Cô sốt sắng: "Xa Đăng Khoa, Diêu thái y đâu?"
Lúc này, Lão Diêu mới chậm chạp đi tới, chắp tay sau lưng lững thững hỏi: "Có chuyện gì?"
Xuân Hoa vội nói: "Phu nhân nhà tôi có chuyện rồi, ngài mau qua xem giúp cho."
Mọi người nhìn về phía Lão Diêu, thấy lão im lặng hồi lâu rồi đáp: "Đêm nay không nghi xuất môn. Không đi."
Trần Tích: "Hả?"
Đây chẳng phải là y quán chuyên biệt cho Tĩnh Vương Phủ sao?
Xuân Hoa cuống đến toát mồ hôi hột, cô vội nháy mắt với Xa Đăng Khoa, ra hiệu y nói giúp vài câu.
Xa Đăng Khoa vội vàng:
"Sư phụ, đã qua giờ Tý rồi, là ngày mới rồi, hay là người gieo lại một quẻ?"
Lão Diêu liếc y: "Vậy thì gieo lại một quẻ."
Nói đoạn, lão lấy tiền đồng trong tay áo gieo sáu lần, miệng lẩm bẩm:
"Thiên tạo thảo muội, cương nhu thỉ giao nhi nan sinh, động hồ hiểm trung, Thủy Lôi Truân..."
Sắc mặt Lão Diêu đại biến: "Đại hung! Không đi không đi, thế này càng không thể đi!"
Xuân Hoa khóc không ra nước mắt:
"Diêu thái y, nếu nửa đêm tôi không mời được đại phu về, tôi sẽ chết mất. Hơn nữa tôi mang theo yêu bài của Vương phủ tới, Thái y quán các người bắt buộc phải xuất chẩn mà."
Xa Đăng Khoa bước lên một bước: "Sư phụ, nếu người thực sự không muốn đi, thì để con đi!"
Lão Diêu trầm tư một lát:
"... Trần Tích, ngươi đi."
Trần Tích: "Hả? Con?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận