Lưu Khúc Tinh lập tức rụt cổ, gã quay đầu nhìn Trần Tích:
"Giờ này còn chưa tới, chắc người nhà đệ không đến rồi nhỉ?"
Trần Tích lắc đầu:
"Không biết."
Lưu Khúc Tinh đắc ý:
"Chắc không phải là không muốn nộp học ngân cho đệ đấy chứ, mỗi tháng hai trăm văn đối với gia đình bình thường thực sự không phải con số nhỏ đâu. Hay đệ đi cầu tình sư phụ xem, bảo lão nhân gia thư thả cho vài bữa."
Lời vừa dứt, Lão Diêu đang đứng sau quầy kiểm kê trướng mục liền thong thả nói:
"Pháp bất khinh truyền, đạo bất tiện mại, sư bất thuận lộ, y bất khấu môn. Ta chỉ dạy kẻ có lòng thành. Nếu người nhà ngươi đến hai trăm văn cũng chê đắt, thì ngươi cũng không cần học nữa."
"Đệ tử hiểu, sư phụ,"
Trần Tích đáp lời.
Xa Đăng Khoa gãi đầu:
"Sư phụ, sau này chúng con còn dưỡng lão tống chung cho người mà, nảy sinh chút tình cảm đi chứ."
Lão Diêu vuốt râu:
"Con trai đối với cha đẻ còn chưa chắc đã thực lòng hiếu thuận, ta có thể trông mong gì vào các ngươi? Chờ khi ngươi già rồi sẽ thấu hiểu hết thảy, tiền bạc mới là thứ quan trọng nhất, tình cảm đều sẽ thay đổi thôi. Thọ tắc đa nhục, có tiền mới có tôn nghiêm. Nhà các ngươi nộp học ngân, ta dạy bản lĩnh, đôi bên không cần quá nhiều tình cảm thầy trò."
Trần Tích lặng lẽ ngồi trên bậc cửa, ngồi từ sáng sớm đến tận trưa, rồi lại từ trưa đến chập choạng tối.
Đêm qua canh ba mới về tới y quán, lại bị luồng băng lưu hành hạ đến tận canh năm, thực sự có chút chịu không nổi, Trần Tích dựa vào khung cửa thiếp đi.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, có người vỗ vai Trần Tích, hắn mệt mỏi mở mắt.
Xa Đăng Khoa tay bưng bát cơm, vừa lùa miếng lạp nhục vừa nói giọng ngọng nghịu:
"Trần Tích, hay đệ đi ăn chút gì đi? Ta canh ở đây cho, người nhà đệ đến ta gọi."
Trần Tích không trả lời.
Đối diện y quán, phu dịch của các phạn phô, đương phô, lương du phô lục tục đi ra, lắp từng tấm ván cửa chuẩn bị đóng hàng.
Có gã sai vặt nhìn thấy Trần Tích liền cười chào hỏi:
"Tiểu Trần đại phu, đang đợi người à?"
Hắn mỉm cười đáp: "Vâng."
Tuy nhiên, người nhà của Trần Tích thủy chung vẫn không xuất hiện, phụ mẫu ruột của hắn cũng không thể nào quên đi ước hẹn như vậy.
Khi ánh hoàng hôn dần lịm tắt, người về nhà thưa thớt dần, quang ảnh trên mặt hắn từng chút một nhạt đi, cho đến khi màn đêm hoàn toàn buông xuống.
Có người từng nói, tuyệt đối đừng thức giấc vào lúc hoàng hôn.
Khoảnh khắc đó, tiếng chuông xa xăm cùng thiên địa rơi vào tĩnh lặng, mặt trời cũng đã khuất bóng nơi đường chân trời, ngươi nhìn bầu trời xám xịt thấy sao mà xa vời vợi, dường như bản thân đang độc hành xa xứ.
Hắn chợt nhớ lại, trước khi bánh răng vận mệnh bắt đầu chuyển động, từng có người hỏi hắn:
"Ngươi có chịu đựng được sự cô độc không?"
Trần Tích khi đó trả lời: "Có thể."
... ...
Dư huy buổi chiều rơi rụng, cuối cùng biến mất sau những lầu các nhấp nhô.
Trần Tích ngồi trên bậc cửa, nhìn tiệm cuối cùng đối diện sập ván cửa, người bộ hành cuối cùng về nhà, bấy giờ mới đứng dậy, phủi sạch bụi trần trên áo.
Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, quay về với thực tại, hắn phải nghiêm túc suy nghĩ về tình cảnh của mình.
Lúc này, Lão Diêu đang đứng sau quầy kiểm kê trướng mục, đầu không buồn ngẩng lên, buông lời ghét bỏ:
"Sao thế, người nhà không cần ngươi nữa rồi à?"
Trần Tích thầm nghĩ lão sư phụ này miệng lưỡi như tẩm độc vậy, hắn cười đáp:
"Sư phụ, có lẽ họ có việc bận nên trễ nải, ngày mai sẽ mang học ngân tới thôi."
Lão Diêu cười lạnh:
"Ngươi đến chỗ ta hai năm rồi, hai nhà kia ít ra còn biết lễ tết mang chút đồ biếu ta, nhà ngươi thì chẳng có gì cả. Cho dù có nộp học ngân đúng hạn, cái đứa đồ đệ này ta cũng chẳng muốn giữ nữa."
"Người cho con một tháng, đến lúc đó có lẽ con không cần dựa vào gia đình cũng có thể nộp đủ học ngân,"
Trần Tích thành khẩn nói.
Lão Diêu lắc đầu: "Hứa suông thì ai chẳng làm được?"
Trần Tích suy nghĩ một lát:
"Học ngân mỗi tháng là hai trăm văn tiền, người thư thả cho con một tháng, từ sau mỗi tháng con sẽ nộp hai trăm bốn mươi văn."
Lão Diêu trầm ngâm giây lát, từ trong tay áo lấy ra đồng tiền gieo sáu lần, giải quẻ xong mới bình thản nói:
"Thế này thì có chút thành ý rồi... Nhưng một gã học đồ đến tư cách thu chẩn kim còn chẳng có như ngươi, lấy đâu ra tiền?"
"Con sẽ có cách."
"Hừ, khẩu khí lớn thật, ngươi hiện giờ chẳng qua chỉ là một học đồ, mạch còn bắt không chuẩn, dựa vào cái gì mà kiếm tiền?"
Lão Diêu tùy ý gạt hạt bàn tính, cười nhạo.
Lưu Khúc Tinh đứng bên cạnh xem náo nhiệt liền hớn hở: "Trần Tích, hay là ta giúp đệ một tay?"
"Lưu sư huynh định giúp thế nào?"
Trần Tích hỏi.
"Ba chúng ta là luân phiên làm việc, ngày mai đến lượt ta gánh nước, quét sân, lau sàn chính đường rồi. Nếu đệ có thể lau sàn giúp ta, ta trả đệ hai văn; nếu quét được sân, trả đệ một văn; nếu gánh đầy thủy khang, trả đệ hai văn. Tuy không nhiều, nhưng một tháng cũng được năm mươi văn."
Giai cấp trong đám học đồ lập tức phân định rõ ràng.
Trần Tích: "Được, đệ giúp Lưu sư huynh làm việc."
Xa Đăng Khoa nhìn về phía Lão Diêu: "Sư phụ, như thế có ổn không?"
"Chỉ cần nộp đủ học ngân cho ta là ổn hết,"
Lão Diêu thản nhiên đáp.
Xa Đăng Khoa nhìn Trần Tích:
"Đệ không giận sao? Cái thằng Lưu Khúc Tinh này coi đệ như tạp dịch rồi."
Trần Tích cười nói:
"Lưu sư huynh cũng là đang giúp đệ mà thôi."
"Lưu sư huynh cái con khỉ gì, ba người chúng ta cùng năm cùng tháng cùng ngày sinh, ngay cả thời thần cũng y hệt nhau, gã dựa vào cái gì mà làm sư huynh?" X
a Đăng Khoa khinh bỉ nói.
Trần Tích ngẩn người ra một chút.
Thái y tuyển học đồ, tại sao lại chọn ba người có bát tự giống hệt nhau?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận