Phong Lâm thở dài, nếu không có điểm Gen tự do, muốn tiến thêm một bước thật sự quá khó!
"Hửm?"
Anh đột ngột phát hiện một điểm kỳ quái.
Không biết từ lúc nào, Tiềm năng Gen đã tăng lên 18%, tức là vừa tăng thêm 10%.
Điều gì đã xảy ra trong thời gian qua?
Phong Lâm lục lại ký ức, những ngày này anh chẳng hề làm gì khác ngoài việc tu luyện.
Chẳng lẽ là...
Một tia linh quang lóe lên, tâm trí Phong Lâm bừng sáng, anh đã hiểu ra mấu chốt.
Chẳng cần những con đường huyền bí hay phức tạp nào cả, Tiềm năng Gen được tích lũy thông qua chính quá trình tu luyện, đơn giản là như vậy!
Mỗi ngày không ngừng khổ tu, hệ thống Gen cũng dần trở nên cường đại.
Tuy sự thay đổi rất khó nhận ra bằng mắt thường, nhưng mỗi bước tiến nhỏ nhất đều được tích lũy theo năm tháng, chuyển hóa thành tiềm năng.
Té ra là thế!
Phong Lâm vui mừng khôn xiết.
So với phỏng đoán trước đó rằng Phương trình Gen cần hấp thụ một loại năng lượng đặc thù nào đó, thì phương thức này khiến anh dễ chấp nhận hơn nhiều.
Nhất phân canh vân, nhất phân thu hoạch!
(Có làm thì mới có ăn!)
Đây là chân lý vĩnh hằng bất biến trong toàn cõi vũ trụ.
Hấp thụ ngoại lực chẳng khác nào không làm mà hưởng.
Chỉ có khổ tu mới giúp bản thân nắm giữ trọn vẹn từng phần sức mạnh, là thứ mà không ai có thể tước đoạt được.
Thấu hiểu đạo lý này, Phong Lâm càng thêm điên cuồng lao vào tập luyện.
Chứng kiến cảnh tượng này, cha mẹ anh chỉ biết liên tục lắc đầu ngán ngẩm.
"Thằng bé vẫn chưa từ bỏ ý định tham gia Cao khảo để trở thành tu sĩ sao?"
"Nhưng đâu có dễ dàng thế. Với chỉ số sinh mệnh 0.4, e rằng ngay cả tư cách dự thi cũng không có. Chỉ hy vọng nó đừng tự làm hỏng cơ thể, nếu không, đến cả công xưởng tộc Phong cũng chẳng vào nổi, lúc đó mới thực sự thành phế nhân!"
...
Cha mẹ thấp giọng bàn tán, nét mặt càng thêm sầu khổ.
Những lời này đều lọt vào tai Phong Lâm, nhưng anh không hề biểu lộ thái độ, chỉ càng thêm dốc sức tu hành.
Muốn nghịch thiên cải mệnh, duy nhất chỉ có con đường tu luyện!
Khả năng lớn nhất của Phương trình Gen chính là dữ liệu hóa cơ thể người, giúp anh nhìn thấy từng chút tiến bộ dù là nhỏ nhất.
Đối với một người chí hướng tu hành, đây là niềm hạnh phúc giản đơn nhưng vĩ đại nhất.
Biết bao người đã khổ công tìm kiếm cả đời mà vẫn lâm vào cảnh đồ lao vô công.
Nguyên chủ của thân xác này vốn cũng vô cùng khắc khổ, nhờ vậy sau khi Phong Lâm đến mới thừa hưởng được tới 14 điểm Gen tự do.
Tiếc rằng người đó không có được "Kim thủ chỉ" như một người xuyên không.
Không người dẫn dắt, không hiểu Công thức Gen, mọi nỗ lực đều diễn ra trong mơ hồ, chỉ biết khổ luyện mà lạc mất phương hướng.
Dù trong cơ thể chứa đựng tiềm năng to lớn, nhưng cuối cùng Cơ nhân Viên Hầu chỉ cường hóa được 2 điểm, Cơ nhân Thạch Thai 1 điểm, chỉ số sinh mệnh dừng lại ở con số 0.4 thảm hại.
Phương trình Gen đã khai mở cho Phong Lâm những khả năng vô hạn, dẫn lối anh đi trên con đường hoàn toàn khác biệt.
Anh càng phải trân trọng điều đó.
Tiềm năng Gen +10%...
Tiềm năng Gen +12%...
Tiềm năng Gen +9%...
Mỗi ngày tu hành không nghỉ, tiềm năng cũng tăng trưởng đều đặn trung bình 10% mỗi ngày.
Cứ theo đà này, Phong Lâm ước tính bản thân sẽ sớm có được điểm Gen mới.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, Phong Lâm đã là học sinh cuối cấp, bầu không khí trong trường ngày càng trở nên ngột ngạt.
Học sinh đi lại vội vã, thư viện và phòng tu luyện luôn có người túc trực ngày đêm, hiếm khi thấy ai lộ vẻ nhẹ nhõm.
Một tin tức bắt đầu lan truyền khắp nơi: Kỳ khảo hạch tư cách Cao khảo hàng năm của trường trung học Địa Cầu sắp sửa bắt đầu.
Đây là kỳ mô phỏng đầu tiên trước khi bước vào kỳ thi chính thức.
Chỉ có những ai vượt qua khảo hạch mới có quyền đặt chân vào đấu trường Cao khảo.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận