Ánh mắt Vương Huyên chợt trở nên thâm trầm.
Kẻ vận hắc y trước mặt không chỉ sở hữu thân thủ bất phàm mà tâm cơ còn cực kỳ yêu tà.
Hắn chẳng hề chủ quan, trái lại còn âm thầm bố trí tay súng bắn tỉa trong bóng tối; những lời đối thoại vừa rồi thực chất chỉ là đòn tâm lý hòng khiến Vương Huyên phân tâm.
Trận mưa xối xả này dường như nằm ngoài dự tính của toán người lạ mặt.
Trước đó, có lẽ chúng đinh ninh Vương Huyên sẽ không tới nên tạm ẩn mình trong sơn động lánh nạn.
Chỉ đến khi gã hắc y với ngũ quan nhạy bén dị thường phát hiện ra tung tích của anh từ đằng xa, cả bọn mới túa ra, nhanh chóng chiếm lĩnh những cao điểm chiến lược.
Trong số đó, gã nam tử trung niên cưỡi trên mình con Hắc Hống là kẻ có tốc độ kinh hồn nhất.
Hắn tin rằng một khi đích thân xuất thủ, việc tiễn Vương Huyên xuống hoàng tuyền chỉ là chuyện trong chớp mắt.
Thế nhưng, Vương Huyên của hiện tại đã khác.
Sau hai lần khai mở Nội Cảnh Địa, lại luyện thành Kim Thân Thuật tới tầng thứ tư hậu kỳ, tinh thần lực của anh đã tràn đầy đến mức thực chất hóa, mang lại một loại trực giác siêu cảm trước mọi hiểm họa cận kề.
"Đoàng!"
Vương Huyên vừa phóng mình rời đi, một hố đạn kinh hoàng đã xuất hiện ngay vị trí anh vừa đứng.
Viên đạn đặc chủng thuộc danh mục cấm vẫn không ngừng xoáy sâu, khiến thân cây cổ thụ nổ tung thành ngàn mảnh vụn.
Chỉ trong tích tắc, hai sát thủ bắn tỉa đã khai hỏa.
Rốt cuộc là huyết hải thâm thù gì mà khiến chúng phải huy động cả hỏa lực hạng nặng lẫn cao thủ Cựu Thuật để vây sát anh như vậy?
Không một chút do dự, Vương Huyên chủ động áp sát gã hắc y và con mãnh thú.
Anh thừa hiểu, trong cuộc hỗn chiến tầm gần với tốc độ cực cao này, những tay súng trong bóng tối khó lòng có thể ngắm chuẩn mà không làm bị thương đồng đội.
Con quái vật khổng lồ kia chính là tấm khiên thịt tốt nhất để anh che chắn tầm nhìn của những họng súng bắn tỉa.
“Phải diệt con Hắc Hống và gã hắc y này trước, rồi mới tính sổ với lũ đứng sau! “
Vương Huyên hạ quyết tâm.
Phải thừa nhận rằng, đối thủ lần này mạnh đến mức đáng sợ.
Đôi bàn tay của gã hắc y ánh lên sắc vàng nhạt lẫm liệt, hiển nhiên đã đạt tới cảnh giới lô hỏa thuần thanh trong việc vận dụng Cựu Thuật.
Mỗi cú đấm của hắn mang theo kình lực vạn quân, tình cờ sượt qua đại thụ liền khiến gỗ đá nát vụn.
Dưới chân gã, đất đá nứt toác theo mỗi bước nhảy, mượn lực vút lên tàn cây khiến cả rừng già rung chuyển bởi tiếng răng rắc khô khốc.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi dấn thân vào con đường tu hành, Vương Huyên gặp phải một kình địch xứng tầm đến thế.
Nếu không nhờ Kim Thân Thuật tầng thứ tư hộ thể, e rằng hôm nay anh đã phải táng thân nơi rừng sâu này.
"Bùm!"
Một gốc cổ thụ lại đổ rạp.
Giữa màn mưa trắng xóa, hai bóng người đan xen với tốc độ kinh hoàng, quyền cước va chạm phát ra những tiếng nổ đanh gọn như sấm rền giữa đại ngàn.
Vương Huyên chợt kinh ngạc phát hiện lòng bàn tay mình đã rỉ máu.
Nắm đấm của đối phương cứng rắn đến mức phi lý, ngay cả tầng phòng ngự của Kim Thân Thuật cũng bắt đầu xuất hiện vết rạn.
"Đại Kim Cương Quyền?!"
Anh thốt lên đầy chấn kinh.
Hóa ra là môn thể thuật bí truyền trong kinh văn Phật giáo.
Vương Huyên từng luyện qua Kim Cương Quyền sơ cấp, nhưng bản hoàn chỉnh – Đại Kim Cương Quyền – lại là một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt về uy lực.
Gã hắc y không đáp, đôi mắt chỉ còn lại sát ý lạnh lẽo.
Thân pháp hắn linh hoạt như linh viên, hung mãnh tựa mãnh hổ, liên tục dồn ép khiến cánh tay Vương Huyên tê dại, vết thương nơi lòng bàn tay càng thêm trầm trọng.
"Bùm!"
Bất chợt, Vương Huyên tăng tốc đột ngột.
Anh không dùng quyền chưởng mà vận dụng toàn bộ sức nặng cơ thể, như một vì sao băng va chạm thẳng vào ngực đối phương.
Đợi chờ nãy giờ, đây chính là sơ hở duy nhất mà anh bắt được.
"Răng rắc!"
Tiếng xương ngực gãy giòn vang lên.
Gã hắc y phun ra một ngụm huyết tươi, cơ thể bay ngược ra sau như diều đứt dây.
Hắn bàng hoàng nhận ra mình đã lầm.
Hắn cứ ngỡ Vương Huyên cũng luyện một môn tuyệt học cứng đối cứng giống mình, nào ngờ anh lại dùng Kim Thân Thuật để "giấu nghề", giả vờ yếu thế rồi mới tung đòn chí mạng.
"Tầng thứ tư... Kim Thân Thuật?"
Gã thều thào trong kinh hãi.
"Gào!"
Thấy chủ nhân trọng thương, con Hắc Hống gầm lên đầy man dại, há cái mồm đỏ lòm to như chậu máu định vồ lấy Vương Huyên.
"Bành! Bành! Bành!"
Vương Huyên lạnh lùng đáp xuống lưng nó, nắm đấm tựa thiên thạch nện thẳng vào đỉnh đầu và sóng mũi con quái thú.
Máu bắn tung tóe.
Với một cú đấm thô bạo xuyên thủng sọ não, anh kết liễu con thú dữ.
Tiếng gào thảm thiết lịm dần, cái xác khổng lồ đổ sụp xuống đất, chấn động cả một vùng rừng mưa.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận