Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Khoa Huyễn
  3. Thâm Không Bỉ Ngạn (Dịch) (Bản chỉnh sửa)
  4. Chương 18: Cựu Thổ Và Áp Chế Từ Tân Tinh

Thâm Không Bỉ Ngạn (Dịch) (Bản chỉnh sửa)

  • 251 lượt xem
  • 1212 chữ
  • 2023-11-06 23:32:32

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Triệu Thanh Hạm sở hữu vóc dáng thanh mảnh, tối nay nàng khoác lên mình chiếc váy trắng tinh khôi dài quá gối, khéo léo phô diễn những đường cong mềm mại cùng đôi chân thon dài cực phẩm.

Gió đêm lướt qua, làm lay động suối tóc đen nhánh mượt mà. Gương mặt trái xoan trắng nõn vốn luôn rạng rỡ nụ cười thanh tú, nhưng lúc này… nét cười ấy bỗng chốc đông cứng.

Hiện trường chìm vào một sự tĩnh lặng kỳ quái, vạn vật như ngưng đọng.

Dẫu là một thiếu nữ có chỉ số EQ cao và dày dạn kinh nghiệm trong các buổi yến tiệc, Triệu Thanh Hạm cũng không khỏi rơi vào im lặng. Bầu không khí lúc này dị thường đến mức khiến người ta ngạt thở.

Vương Huyên xoay người, ánh mắt trực diện chạm vào nàng.

Trên đỉnh núi, rừng phong đỏ rực như lửa hạ, cảnh sắc diễm lệ vô ngần. Dưới chân núi, thành phố rực rỡ ánh đèn như một dòng sông sao đổ xuống nhân gian. Tất cả tựa như một bức họa nền hoàn mỹ, tô điểm cho sự tĩnh mịch đầy xao động tại nơi này.

Vương Huyên thực sự không ngờ Triệu Thanh Hạm lại đột ngột xuất hiện. Quan trọng hơn, câu nói chen ngang của Tần Thành đã khiến "nét bút" của cuộc hội ngộ này đột ngột rẽ hướng, trở nên đầy gượng gạo.

“Cậu đến trễ, tự phạt một ly đi.”

Vương Huyên lên tiếng. Không ai ngờ hắn lại có thể bình thản đến thế. Hắn không chút do dự nâng ly rượu trong tay, mỉm cười đối diện với Triệu Thanh Hạm.

Dù nàng vốn ung dung tự tại, kinh qua không biết bao nhiêu sóng gió đại sự, nhưng khoảnh khắc vừa rồi, thân hình nàng vẫn không tự chủ được mà khựng lại. Nàng vô thức định nâng ly rượu vang đỏ lên, nhưng rất nhanh đã lấy lại sự tỉnh táo.

Khi ly rượu nâng lên được nửa chừng, nụ cười rạng rỡ đã trở lại trên gương mặt nàng, nhưng nàng không đáp lời, cũng không cụng ly. Nàng im lặng quan sát, muốn xem thử phản ứng tiếp theo của Vương Huyên nhạy bén đến nhường nào.

Lúc này, Tần Thành lại bồi thêm một câu: “Thanh Hạm, cô đừng hiểu lầm, lão Vương rất đáng tin, vừa rồi chỉ là tôi lỡ lời!”

Vương Huyên vốn đang cố giữ vẻ điềm nhiên, nay tâm tình không khỏi dậy sóng. Hắn thầm nghĩ: “Người anh em à, cậu có biết nói chuyện không vậy? Tự nhiên đâm bang làm gì?!”

Trong tình cảnh này, cách xử lý khôn ngoan nhất chính là lặng lẽ rời đi, không cần giải thích nửa lời. Bởi vậy, vừa rồi Vương Huyên mới mặt không đổi sắc, xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Triệu Thanh Hạm vẫn giữ im lặng, nàng khẽ nâng ly cụng nhẹ với Vương Huyên, đôi môi đỏ mọng nhấp một ngụm nhỏ, rồi xoay người rời đi, để lại một bóng lưng ưu nhã khuất dần sau ánh đèn.

“Tôi nói sai gì sao?” Tần Thành ngơ ngác hỏi, chính cậu ta cũng nhận ra mình vừa làm chuyện "vẽ rắn thêm chân".

Vương Huyên vỗ vai bạn, thở dài: “Cậu không nói sai. Nhìn xem, cậu trực tiếp khiến cô ấy bỏ đi luôn, mọi người đỡ phải khó xử.”

Tần Thành nồng nặc mùi rượu, lầm bầm: “Không phải, ý tôi là muốn nói riêng với cô ấy vài câu, ai ngờ người ta đi mất, giờ tôi tìm ai đây?”

“Thì qua đó mà tìm, cô ấy đã rời tiệc đâu.” Khổng Nghị đứng bên cạnh mách nước.

Sau đó, Khổng Nghị kéo Vương Huyên ra sát mép vực, tựa lưng vào lan can, phóng tầm mắt nhìn về vùng ánh sáng lung linh phía xa xăm.

“Lần này có người nói giúp cậu, muốn đưa cậu tới Tân Tinh.” Khổng Nghị trầm giọng, ném ra một câu nặng ký.

Vương Huyên vốn đã biết Giáo sư Lâm từng tìm đến các nhà đầu tư, nhưng hắn cảm nhận được Khổng Nghị còn có điều muốn nói, liền nghiêng đầu nhìn sang.

“Người phụ trách hạng mục Cựu Thuật có ấn tượng rất tốt về cậu. Mặc dù lý lịch của cậu không khớp với tiêu chuẩn tuyển chọn, nhưng biểu hiện của cậu trong lĩnh vực Cựu Thuật quá mức kinh nhân, nên họ muốn phá lệ dẫn cậu đi.”

Quả nhiên có ẩn tình. Khổng Nghị muốn nói riêng chuyện này với hắn.

“Nhưng người nhà Lăng Vi đã nhúng tay vào. Họ muốn áp chế cậu tại Cựu Thổ, tuyệt đường tới Tân Tinh của cậu.”

Lời nói ấy như một đạo sấm sét nổ vang bên tai, khiến Vương Huyên lập tức tỉnh rượu. Ánh mắt hắn đột ngột trở nên sắc lạnh như kiếm, nhìn chằm chằm vào Khổng Nghị.

Khổng Nghị vốn là kẻ cao ngạo, không hề nao núng, xoay người nhìn thẳng vào mắt Vương Huyên: “Cậu không tin thì cứ việc điều tra, chắc chắn sẽ thấy dấu vết. Huống hồ, nếu tôi đã biết chuyện này, thì những kẻ khác sớm muộn cũng biết.”

“Tại sao lại nói cho tôi biết?” Vương Huyên hỏi gặng.

Khổng Nghị trầm giọng: “Tôi chỉ sợ cậu nhận được tin tức nửa vời, biết có kẻ ám hại mình rồi lại đổ hết lên đầu tôi. Cái oan này tôi không gánh nổi!”

Trước khi rời đi, Khổng Nghị còn bỏ lại một câu đầy ẩn ý: “Thế lực và quyền uy của nhà Lăng Vi vượt xa những gì cậu có thể tưởng tượng!”

Nhìn bóng lưng Khổng Nghị khuất sau ánh đèn biệt thự, Vương Huyên vẫn đứng lặng yên, đôi mắt đăm đắm nhìn về phía đô thị rực rỡ dưới chân núi.

“Là mình đã quá thiện lương khi nhìn nhận người khác sao?” Hắn khẽ lẩm bẩm.

Trước đây, Tần Thành từng nghi ngờ nhà bạn gái cũ nhúng tay để kìm kẹp hắn ở Cựu Thổ, nhưng khi ấy hắn đã gạt đi, cho rằng họ không đến mức tuyệt tình như vậy.

Vương Huyên từng tiếp xúc với cha của Lăng Vi – Lăng Khải Minh. Chính xác là người đàn ông trung niên ấy đã chủ động tìm đến hắn để gây áp lực. Trong lần gặp đó, dù Lăng Khải Minh tỏ ra vô cùng nghiêm khắc, nhưng Vương Huyên vẫn nhìn thấy tâm tư của một người cha lo lắng cho con gái, sợ nàng chọn lầm người.

Lúc ấy, dù bị chất vấn đầy gay gắt, Vương Huyên cũng không hề oán giận. Đặt mình vào hoàn cảnh đối phương, nếu hắn có con gái yêu một kẻ ở hành tinh khác, hắn cũng sẽ bận tâm như vậy.

Sát khí và uy áp của Lăng Khải Minh rất mạnh, từng khiến Vương Huyên thấy ngộp thở trước những lời cảnh cáo đanh thép. Tuy nhiên, khi đó Lăng Khải Minh không hề dùng thủ đoạn ngầm để hãm hại hắn, điều này khiến ấn tượng của Vương Huyên về ông ta không quá tệ.

Vương Huyên vốn không muốn dùng ác ý để suy xét người khác. Hắn luôn cố gắng thấu hiểu, cho rằng đó chỉ là sự bảo bọc thái quá của một người cha cường thế. Dẫu có hơi quá đáng, nhưng vẫn là chuyện có thể cảm thông.

Thế nhưng, hiện tại... sự thật dường như đang đi ngược lại những gì hắn hằng tin tưởng.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top