Duncan cảm thấy mình đại khái cả một đời này cũng không thể quên được màn này —— trên vùng biển quỷ dị, nguy hiểm vô tận, một bộ Linh Cữu hoa lệ cứ thế dập dềnh theo sóng.
Mà một con rối nhân hình phong cách Gothic, được khu động bởi lực lượng thần bí nào đó, đang đứng bên trong chiếc quan tài ấy, hai tay ôm lấy vách quan tài khổng lồ, lướt sóng mà đến. . .
Hơn nữa nhìn qua, trông cô ta không được vui vẻ cho lắm.
Cái cảnh tượng này dù nhìn từ góc độ nào cũng quá mức tà môn.
Đến mức trong lúc nhất thời, Duncan thậm chí không biết mình nên cảm thấy kinh ngạc trước việc con rối bị nguyền rủa kia lại có thể thực sự hoạt động, hay là nên chấn kinh trước khí thế bài sơn đảo hải khi cô ta vung vẩy vách quan tài kia.
Hắn chỉ cảm thấy màn này thực sự trái ngược hoàn toàn với những gì hắn tưởng tượng ban đầu.
Hắn đã từng tưởng tượng vô số lần đối phương làm thế nào để trở lại trên thuyền, nhưng duy chỉ có không nghĩ tới. . . lại là cảnh tượng như thế này.
Mà ngay trong khoảnh khắc Duncan còn đang ngây người, con rối kia đã đi tới gần đuôi thuyền của Tàu Mất Quê.
Dù công cụ hỗ trợ chỉ là một vách quan tài, nhưng tốc độ lướt nước của cô ta nhanh đến kinh người, lại còn sở hữu sự linh hoạt và sức mạnh khác thường.
Duncan cẩn thận từng li từng tí nhô đầu ra khỏi cửa quan sát, liền nhìn thấy con rối kia ném vách quan tài vào trong Linh Cữu, ngay sau đó đưa tay bắt lấy một khối gỗ nhô ra ở đuôi thuyền, bắt đầu leo lên phía trên với tốc độ cực nhanh.
Sự linh hoạt và mau lẹ đó thật giống như có một sợi dây thừng vô hình đang dẫn dắt cô ta hướng lên trên vậy.
Chiếc hòm gỗ nhìn qua có chút nặng nề kia còn quỷ dị hơn, nó trực tiếp bay lên từ dưới biển, phảng phất như mất đi trọng lượng, cứ thế phiêu phù bên cạnh nhân ngẫu.
Duncan vội vàng thu đầu về trước khi bị con rối kia chú ý tới.
Con rối kia hiển nhiên không hề phát hiện ra vị thuyền trưởng của con tàu ma này đang âm thầm quan sát.
Cô ta gần như chỉ trong nháy mắt đã leo lên được đuôi thuyền cao ngất của Tàu Mất Quê, nghiêng người nhảy lên boong tàu.
Sau đó, cô ta khẽ huy động ngón tay trong không trung, khiến chiếc Linh Cữu đang phiêu phù bên cạnh mình rơi xuống ổn định bên cạnh chân.
Tiếp đó, cô ta nhìn quanh khắp nơi, tựa hồ đang quan sát tình hình xung quanh boong tàu.
Sau khi xác nhận bốn bề vắng lặng, cô ta liền nhanh chóng chỉnh sửa lại chiếc váy áo đã hơi ướt nhẹp, bắt đầu dùng cả tay chân bò vào trong quan tài.
Khi vừa leo được một nửa thì bị một thanh hải tặc kiếm bất ngờ chìa ra từ bên cạnh chặn lại —— ngay sau đó, là tiếng chốt súng kíp được nâng lên "xoạt xoạt" vang vọng trong tai.
Động tác của con rối nháy mắt cứng đờ.
Cô ta nếm thử quay đầu lại, liền nhìn thấy một vị U Linh thuyền trưởng toàn thân quấn quanh ngọn lửa xanh lục đang đứng ngay bên cạnh, lạnh lùng nhìn chằm chằm mình.
Thanh âm kia phảng phất truyền tới từ tận sâu trong Linh giới, băng lãnh và thâm trầm: "À, ta bắt được ngươi rồi, nhân ngẫu."
Ngay trước mắt Duncan, con rối kia rõ ràng run rẩy một cái.
Cô ta tựa hồ bị kinh sợ, muốn bản năng hướng sang bên cạnh tránh né, nhưng vì quá gấp gáp nên động tác có chút biến dạng.
Phần thân trên của cô ta loạng choạng, Duncan liền nghe thấy tiếng "xoạt xoạt" thanh thúy truyền ra từ vị trí cổ của đối phương.
Sau đó, cái đầu của cô ta liền rơi xuống. . .
Ngay trước mặt Duncan, một cái đầu lâu xinh đẹp từ trên thân nhân ngẫu rơi xuống, mái tóc dài màu trắng bạc tản ra trong gió biển, rồi lại quấn lấy đầu lâu lăn tròn đến bên chân hắn —— thân thể con rối kia vẫn duy trì tư thế chuẩn bị trốn chạy bên cạnh Linh Cữu, một bàn tay mờ mịt nắm bắt trong không trung, cái đầu lâu thì không trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào Duncan, cái miệng há ra khép lại: "Giúp. . . Giúp. . . Giúp. . ."
Không nói quá đâu, Duncan giờ khắc này đến trái tim cũng ngừng đập —— mặc dù hắn rất hoài nghi liệu mình đang bị ngọn lửa u linh thiêu đốt thế này thì trái tim còn tồn tại hay không.
Nhưng trơ mắt nhìn thấy cái đầu của con rối rơi xuống như vậy, vẫn thiết thiết thực thực tạo cho hắn một cú sốc.
Chỉ có điều, ngọn lửa u linh cháy hừng hực đã che đậy khuôn mặt kinh dị lúc này của hắn.
Sự chần chừ trong giây lát vì kinh ngạc của hắn lại bị nhân ngẫu hiểu lầm thành một loại lạnh lùng, khiến nhân ngẫu tiểu thư căn bản không nhận ra vị "Duncan thuyền trưởng" đáng sợ này còn khẩn trương hơn cả mình, chỉ biết hung hăng lặp lại: "Giúp. . . Giúp. . . Đầu. . . Rơi mất rồi. . ."
Duncan cuối cùng cũng kịp phản ứng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận