Chiếc kia "Quan tài" lại trở lại rồi.
Tàu Mất Quê đuôi thuyền trên boong, Duncan mặt không thay đổi nhìn xem chiếc hòm gỗ hoa lệ đang lẳng lặng nằm ở trước mặt mình.
Trên mép hòm gỗ, từng giọt nước vẫn không ngừng rơi xuống chân hắn.
Điều này chứng thực rằng ký ức về việc hắn đã ném chiếc hòm này xuống biển trước đó tuyệt đối không phải hư giả.
Nó cũng chứng thực rằng vật này chẳng bao lâu trước vẫn còn đang trôi dạt giữa đại dương bao la.
Tình huống quỷ dị như vậy đủ để khiến lòng người phát lạnh.
Nhưng chẳng biết tại sao, tâm trạng của Duncan vào giờ khắc này lại bình tĩnh đến lạ thường so với chính những gì hắn tưởng tượng.
Có lẽ bởi vì hắn đang ở trên chiếc tàu ma quỷ dị này.
Có lẽ bởi vì hắn vừa trải qua một lần "Linh giới drift" đầy mạo hiểm cùng sự cố đụng tàu.
Cũng có lẽ bởi vì hắn đã làm quen vài ngày với cái đầu dê rừng quái đản kia, khiến Duncan dường như đã có chút miễn dịch với những hiện tượng siêu nhiên kỳ quái trên thế giới này.
Thực tế là, ngay từ lần trước đem "nguyền rủa nhân ngẫu" này ném xuống biển, hắn đã loáng thoáng đoán được mọi chuyện sẽ không kết thúc đơn giản như vậy.
Hắn cúi đầu xuống.
Không nằm ngoài dự đoán, hắn phát hiện những chiếc đinh sắt và vòng xiềng xích từng được đóng chặt xung quanh quan tài đều đã không cánh mà bay.
Sau đó, hắn cúi người, lại một lần nữa dùng hải tặc kiếm trong tay cạy mở nắp quan tài.
Bên trong, bộ nhân ngẫu Gothic hoa lệ vẫn lẳng lặng nằm trên lớp lót bằng nhung thiên nga màu đỏ, hai tay trùng điệp, điềm tĩnh và ưu nhã.
Nhưng lần này, Duncan rõ ràng chú ý tới mép váy của đối phương dường như có vết nước biển thấm ướt.
Một luồng mùi tanh nhè nhẹ của biển cả tỏa ra từ bên trong nắp quan tài.
Tính đến hiện tại, ngoại trừ việc cứ lần lượt quay trở lại, bộ nhân ngẫu quỷ dị này dường như không có bất kỳ cử động nào khác gây nguy hiểm hay khác người.
Thế nhưng, chỉ riêng đặc tính "đi mà quay lại" này đã đủ để xem như thuộc tính tiêu chuẩn của một "vật phẩm bị nguyền rủa".
Duncan mặt không thay đổi nhìn con rối kia một hồi, đột nhiên hắn cười như không cười phá vỡ sự im lặng.
"Ta đột nhiên muốn thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình một chút. . ."
Dứt lời, hắn quay người đi về phía cửa vào khoang tàu cách đó không xa, khá yên tâm để mặc con rối kia nằm lại trên boong.
—— Mặc dù xét về phương diện cá nhân, hắn rất cảnh giác với con rối kia, cũng không muốn lưu lại đối phương bên cạnh mình.
Nhưng căn cứ vào sự hiểu biết về Tàu Mất Quê cùng với cái đầu dê rừng kia, hắn biết rõ việc tạm thời đặt con rối trên boong tàu cũng sẽ không gây ra vấn đề quá lớn.
Cho dù nàng có bạo khởi đả thương người, trên chiếc thuyền này vẫn có rất nhiều "vật sống" đủ để ứng phó.
Mà hắn muốn nhân khoảng thời gian này để thực hiện một chút "công tác chuẩn bị".
Duncan xuyên qua đuôi thuyền, mở cánh cửa gỗ dẫn tới boong dưới, xe nhẹ đường quen đi tới khoang thuyền phía dưới.
Nơi này thuộc về "khoang thuyền thượng tầng", là nơi an trí hoả pháo.
Những khẩu hoả pháo kiểu cũ tiền trang đạn lẳng lặng nằm hai bên khoang tàu.
Những tấm ván gỗ mục nát, ngả màu đen kịt đắp lên trên miệng xạ kích.
Thùng thuốc nổ đen như mực cùng những viên đạn gang đặc ruột chất đống ở giữa các ụ súng, nhìn qua phảng phất như đã tồn tại ở đó cả thế kỷ.
Duncan quét mắt qua những vật dụng mang đậm hơi thở thời gian này, trong lòng đột nhiên nghĩ tới một việc ——
Ở trên con tàu này, hắn chưa từng nhìn thấy bóng dáng của người thứ hai ngoài bản thân mình.
Vậy những khẩu hoả pháo này. . . Là ai đang thao túng?
Chẳng lẽ cũng giống như bản thân Tàu Mất Quê, những khẩu hoả pháo này đến lúc đó cũng có thể tự hành nạp đạn, tự hành phát xạ?
Vậy còn thùng nước ngọt trên tàu thì sao?
Có phải cũng đang tự hành bổ sung?
Những chỗ hư hao thì sao?
Có phải cũng đang tự hành chữa trị?
Hay nói cách khác. . . Chiếc thuyền này thật sự có khái niệm "hư hao" hay không?
Những nghi vấn trong lòng lần lượt hiện ra, nhưng hắn đều không thể tìm được lời giải thích nào.
Duncan hiểu rất rõ, bản thân đối với con tàu này hiểu biết vẫn còn quá ít.
Mặc dù trong vài ngày qua, hắn đã tiến hành một mức độ thăm dò nhất định, nhưng đó cũng chỉ là đại khái biết được kết cấu tầng trên.
Những khu vực càng sâu bên dưới lại càng quỷ dị hơn, cũng càng khiến người ta kiêng kỵ.
Thêm vào đó, trước kia hắn luôn gửi gắm hy vọng vào việc có thể rời khỏi "độc thân chung cư" để trở về thế giới bình thường, nên vẫn chưa dốc toàn tâm toàn lực vào Tàu Mất Quê, khiến hành động của hắn ở "phía bên này" không có quá nhiều động lực.
Nhưng bây giờ, hắn đột nhiên đối với con tàu này có sự hiếu kỳ lớn hơn.
Hay nói đúng hơn. . . Có một "ý thức chưởng khống" mãnh liệt hơn.
Đây là tàu của hắn.
Hắn lẽ ra nên hiểu rõ "Tàu Mất Quê" này.
Cái này có lẽ cũng là sự thay đổi nảy sinh sau khi hắn nắm chắc bánh lái.
Duncan lắc đầu, tạm thời gác lại kế hoạch thăm dò phía sau, sau đó tiến về chỗ chất đống đạn đại bác. . .
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận