[Trích đoạn tiểu thuyết: Dạ Phi Ma – Chương 417: Phục thù]
Ma vực Đế cung, hoàng hôn đỏ rực như máu.
“Huyền Đế bệ hạ, Diệp Vương phủ trên dưới ba ngàn nhân khẩu, đến cả hài nhi còn quấn tã cũng hơn trăm đứa, chúng ta thật sự phải… nhổ cỏ tận gốc sao?”
Vị tướng quân mặc kim giáp khẽ lộ vẻ không đành lòng. Thế nhưng, đáp lại gã chỉ là sự im lặng đến đáng sợ của Ma cung lạnh lẽo.
Hồi lâu sau, một giọng nói trầm thấp, khản đặc vang lên:
“Ta cũng từng có hai đứa em trai.”
“Năm xưa phụ vương mẫu hậu luôn khắt khe với ta, nhưng lại hết mực yêu thương chúng. Ta đã ôm lòng oán hận suốt bao nhiêu năm trời. Mãi đến sau này ta mới hiểu, họ muốn dạy ta cách làm vua của Ma vực, và cũng làm một người anh cả trong cung điện nguy nga này… Tiếc là ta hiểu ra quá muộn.”
“Ngày kinh thành thất thủ, máu của hai đứa em văng tung tóe lên mặt ta.”
Người đàn ông ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm cô độc như một con nhạn lạc đàn. Giọng nói như rỉ máu, nhưng gương mặt lại chẳng chút biểu cảm:
“Liêu tướng quân, ngươi có biết nhiệt độ của máu không? Nó giống như lửa vậy, thiêu đốt xương tủy, nung nấu tâm can, chỉ để lại một cái hố rỗng tuếch trong lòng. Đã bao nhiêu năm rồi, cái hố ấy vẫn không sao lấp đầy được. Mỗi đêm, ta vẫn nghe thấy tiếng chúng khóc gào thét như gió lốc trong đó.”
“Cho nên, kẻ nào đã làm hại máu mủ của ta, ta nhất định phải khiến chúng trả giá gấp trăm lần.”
“Chẳng qua cũng chỉ là ba ngàn mạng người. Gió của Ma thành này cũng đâu phải chưa từng nếm qua vị máu diệt tộc.”
...
Đọc xong chương này, Tô Mạo vứt ngay cái điện thoại sang một bên, lăn một vòng về phía giường đối diện:
— Ôi mẹ ơi, xem mà muốn rớt nước mắt luôn ấy! Diệp Ngữ, bà thấy chương mới nhất của "Dạ Phi Ma" hôm nay có "bánh cuốn" không cơ chứ!
— Ồ, chúc mừng nhé. Thế là cái trận chiến phục thù mà bà mòn mỏi chờ đợi suốt nửa bộ truyện cuối cùng cũng bắt đầu rồi đấy à?
Diệp Ngữ đang nằm ở giường đối diện vươn vai một cái, rồi liếc nhìn cái đồng hồ báo thức trên bàn.
3 giờ 40 phút.
Còn đúng 20 phút nữa là bắt đầu buổi họp lệ kỳ của Ban Đối ngoại Hội sinh viên.
Diệp Ngữ đứng dậy thu dọn đồ đạc, trong khi Tô Mạo vẫn thao thao bất tuyệt:
— Nhưng mà lão Huyền Dực này đúng là máu lạnh thật, chẳng nể tình xưa nghĩa cũ gì luôn. Vừa nổ phát súng trả thù đầu tiên đã lôi Diệp Vương phủ ra "trảm" rồi. Dù sao thì nữ phụ Diệp Ngữ cũng có "quan hệ vợ chồng" thực sự với lão mà...
Tô Mạo còn chưa kịp nói hết câu đã vội im bặt.
Diệp Ngữ đang đứng bên ngoài giường, cười tủm tỉm nhìn cô bạn bằng ánh mắt "đầy yêu thương".
Tô Mạo cười hi hi:
— Thôi được rồi, không nhắc tên bà nữa. Là "con nữ phụ" đó, con nữ phụ đó được chưa?
Lúc này Diệp Ngữ mới thu hồi ánh mắt.
Cô kiểm tra lại túi xách, giọng điệu lười biếng đáp lại:
— Con nữ phụ đó nếu mà không có "quan hệ vợ chồng" với nam chính, khéo khi còn giữ được mạng đấy, ít nhất là cũng không chết thảm đến thế.
— Ơ, tại sao?
Tô Mạo ngơ ngác hỏi.
— Tí về nói cho mà nghe.
Diệp Ngữ buông một câu xanh rờn.
— Cái đồ Diệp "đen tối" này!
Tô Mạo lườm cháy máy,
— Bà lại treo máy tôi rồi!
Diệp Ngữ nhìn Tô Mạo, mỉm cười thân thiện:
— Tôi là đang tốt cho bà thôi. Động não nhiều vào cho nó đỡ bị... nhũn não.
Nói xong, cô thản nhiên quay người bước ra ngoài.
— Không nhé!
Tô Mạo nằm phịch xuống giường,
— Hôm nay chắc chắn còn một chương nữa, tôi phải ngồi phục mới được!
…………..
Khi Diệp Ngữ đến phòng họp, Ban Đối ngoại vẫn chưa có mấy người.
Cô nhìn lên đồng hồ treo tường phía trước, còn khoảng 6-7 phút nữa mới đến 4 giờ.
Theo lẽ thường, giờ này mọi người phải có mặt đông đủ rồi mới phải.
Diệp Ngữ không biến sắc, thong dong bước vào cửa.
— Chào chị Diệp ạ!
Một cậu tân binh ngồi gần cửa lên tiếng, kéo theo mấy cái đầu đang chụm vào nhau cũng ngẩng lên nhìn.
Diệp Ngữ nhướng mày:
— Chỉ có tổ mình thôi à? Đổi giờ họp rồi sao?
Cậu nam sinh kia chẳng nói chẳng rằng, giơ ngón tay cái lên thán phục:
— Chị Diệp đúng là thần toán!
Diệp Ngữ cười, mắt hơi nheo lại:
— Ai chịu trách nhiệm thông báo giờ họp?
Một cô bé lên tiếng đáp lại:
— Còn ai vào đây nữa, tổ của chị Vương Kỳ Nguyệt chứ ai!
Cậu nam sinh bên cạnh khinh bỉ nhổ nước bọt:
— Chị Vương đúng là "đỉnh" thật sự. Lần trước nẫng tay trên cái hợp đồng tài trợ của tổ mình, lần này chơi lớn luôn, đến cả lịch họp cũng "quên" không thèm báo?
— Đợi Trưởng ban đến, em nhất định phải "tế" bả một trận!
— Đúng đấy, cho tí mặt mũi là lại tưởng mình là cái rốn của vũ trụ...
Chưa kịp nói nốt câu cuối, cậu em đã bị Diệp Ngữ vỗ vai.
Cậu ta mếu máo:
— Chị Diệp...
Diệp Ngữ không vội lên tiếng, cô đưa mắt nhìn một vòng quanh phòng.
Gương mặt ai nấy đều hằn rõ vẻ ấm ức và phẫn nộ.
Tuổi trẻ đúng là nhiệt huyết thật...
Diệp Ngữ lười biếng nghĩ thầm.
Cô đi thẳng đến bàn họp, kéo một chiếc ghế ra rồi đặt túi lên.
— Các em tưởng Trưởng ban rảnh hơi để nghe mấy cái chuyện lông gà vỏ tỏi này chắc?
— Lông gà vỏ tỏi gì chị ơi, rõ ràng là chị Vương Kỳ Nguyệt đang chơi đểu tổ mình mà!
— Bằng chứng đâu?
— Dạ... hả?
Diệp Ngữ tựa lưng vào ghế xoay, xoay nửa vòng rồi chống tay lên trán, cười tít mắt nhìn cậu em:
— Em mới là cộng tác viên năm nhất mà đã định chạy lên Trưởng ban để tố cáo một Phó ban năm hai khi không có bằng chứng? Em "gấu" thế, sao không tự đào cái hố rồi nhảy xuống cho nó nhanh?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận