Lướt diễn đàn, số lượng bài đăng thưa thớt hẳn.
Cái tầm đại dịch zombie bùng nổ mà vẫn còn tâm trí lên mạng "chém gió" thế này, chắc toàn mấy tay coi trụ sở mạng là nhà, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.
Một bài đăng đập ngay vào mắt hắn.
《 Mạt thế zombie bùng phát và những điều cần khắc cốt ghi tâm 》
Hắn lướt qua, thấy cũng có vài ý ra hồn.
"Chào anh em, ta là một con nghiện dòng phim zombie chính hiệu. Gia tài thì cũng gọi là bạc vạn, thế nên từ sớm ta đã tậu hẳn một ngọn núi, khoét rỗng bên trong xây căn cứ bí mật để lánh nạn tận thế. Quả nhiên, tính chẳng sai tí nào. Ở đây ta không thiếu thứ gì, đồ ăn thức uống đủ dùng cả đời. Tất nhiên, mấy thứ đó không quan trọng, quan trọng là dựa trên kinh nghiệm đầy mình, ta sẽ chỉ cho các ngươi cách để bảo toàn cái mạng nhỏ."
"Hiện tại là ngày thứ hai thảm họa nổ ra. Có lẽ nhiều người vẫn chưa ý thức được tầm quan trọng của lương thực, cứ ngỡ chút đồ ăn dự trữ là trụ được qua mùa trăng. Nhưng nhầm to nhé, cuộc chiến này còn dài lắm, đồ ăn thức uống rồi sẽ quý hơn vàng. Đương nhiên là ta chẳng việc gì phải lo, kho nhà ta đầy nhóc, nhưng xin lỗi, ta không có nhu cầu chia sẻ đâu."
"Hiện giờ nguồn nước có dùng được không vẫn là một dấu hỏi lớn. Nhà máy nước chắc chắn là bỏ hoang rồi, nhỡ có con zombie nào ngã lộn cổ vào nguồn nước thì coi như xong đời. Cho nên, cứ phải thận trọng."
"Còn nếu bạn là nữ minh tinh hay mỹ nữ xinh đẹp thì đặc biệt lưu ý: Có gặp đội nhóm nào thì cũng phải mở to mắt ra mà nhìn. Trật tự xã hội sụp đổ rồi, thú tính nổi lên, khối gã muốn 'thịt' các bạn đấy, cẩn thận không thừa."
...
Chủ thớt luyên thuyên đủ thứ.
Lâm Phàm gật gù thấy cũng có lý.
Nghĩ lại đống nhu yếu phẩm ở nhà hình như cũng hơi hẻo, lát nữa chắc phải đi siêu thị gom thêm ít đồ.
Nhìn xuống phần bình luận, dân tình đang nháo nhào hỏi địa chỉ căn cứ để đến xin "bao nuôi".
"Đại thần ơi, mông em trắng lắm này, cho em xin cái tọa độ, em phi đến nương nhờ anh ngay và luôn!"
"Anh ơi, em năm nay mười tám, da trắng như tuyết, mặt xinh như hoa. Em đi cùng cả cô bạn thân nữa, anh đến đón tụi em lên núi được không? Tụi em nguyện làm đại nương tử với nhị nương tử hầu hạ anh cả đời luôn!"
"Thằng chủ thớt kia, mày có còn tình người không đấy? Lên đây khoe khoang cái gì? Để ông biết mày ở đâu, ông bắt mày đem đi cho zombie ăn sạch, đồ tồi!"
"Lầu trên bớt xàm đi, đúng là anh hùng bàn phím."
Lâm Phàm thấy bài viết xôm tụ thế này, chứng tỏ người sống sót chắc cũng còn nhiều.
Hắn tiện tay đăng một dòng trạng thái:
"Có anh em nào làm ván LOL không? Đang thiếu người ghép trận đây."
Ngay lập tức, khu bình luận nổ tung:
"Ghép trận cái con khỉ nhà ngươi! Giờ là lúc nào rồi mà còn game với chả gủng, ông có bị thần kinh không đấy?"
"Chủ thớt, bác bình tĩnh đến mức đáng sợ luôn á. Tầm này còn nghĩ đến chuyện leo rank, hay là bác cũng có căn cứ bí mật giống ông kia? Cầu xin bác đấy, chia sẻ cho anh em ít chỗ trú đi, đều là con người với nhau cả mà."
"Đệch, có con quái vật cứ đập cửa nhà tao mấy tiếng đồng hồ rồi, giờ tao phải làm sao đây? Đại lão nào cứu em với!"
Nhìn đống bình luận hỗn loạn, Lâm Phàm lịch sự phản hồi lại người vừa hỏi xin chỗ trú:
"Tôi ở khu chung cư Ánh Dương, thành phố Hoàng, tòa số 2, đơn nguyên 2."
Hắn luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người, nhất là những ai đang gặp hoạn nạn.
Nhưng câu trả lời của đối phương lại làm hắn có chút tổn thương:
"Cút mẹ mày đi..."
Lâm Phàm thở dài bất lực.
Mình nói thật mà sao chẳng ai tin thế nhỉ?
Dần dần, số lượng phản hồi thưa thớt đi, chắc là bị zombie "hỏi thăm" cả rồi.
Chờ ghép trận game nửa ngày trời vẫn không được, hắn liếc nhìn đồng hồ báo thức, đã mười giờ sáng.
Trước kia mỗi khi nghỉ lễ hắn vẫn duy trì nếp sinh hoạt thế này: ở nhà cày máy tính, rồi đi mua đồ về nấu cơm.
Không phải hắn lười ra ngoài, mà đơn giản là chẳng biết đi đâu.
Dù là người gốc thành phố Hoàng, nhưng tính cách hắn vốn đơn độc, lúc nào cũng lủi thủi một mình.
Chưa một mảnh tình vắt vai.
Không phải hắn không muốn yêu, mà là chẳng ai thèm ngó ngàng đến hắn.
Thôi thì độc hành cũng tốt, cuộc sống của mình là do mình nỗ lực mà thành.
Hắn xách con dao phay lên, chuẩn bị đi chợ mua thức ăn.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận