Trong bếp, Lâm Phàm đang hóa thân thành "người đàn ông của gia đình", thong thả mở vòi nước rửa bát đĩa.
Dẫu rằng zombie đã tràn lan, tận thế đã gõ cửa, nhưng là một người đàn ông tự lập và biết yêu bản thân, anh quan niệm bát đũa là phải sạch bong kin kít, nhà cửa phải gọn gàng ngăn nắp thì mới gọi là sống.
“Xong rồi.”
Nhìn những chiếc bát sứ trắng trẻo dưới bàn tay cần cù của mình đang tỏa ra ánh sáng lấp lánh, Lâm Phàm thấy lòng vui phơi phới.
Anh cẩn thận xếp chúng vào giá theo đúng chủng loại, nở một nụ cười mãn nguyện.
Anh thích làm việc, vì chỉ có lao động mới khiến anh cảm thấy mình là một người có ích cho xã hội.
Anh cầm con dao phay lên, ghé mắt nhìn qua lỗ mèo trên cửa.
Gã quản lý Vương vẫn đang lảo đảo ngoài hành lang.
Lúc không có tiếng động, lão ta trông khá đờ đẫn và tĩnh lặng, dễ tạo ra ảo giác rằng loại quái vật này mình có thể "chấp" cả trăm con mà không cần thở dốc.
“ Ái chà, đúng là gian xảo thật mà. Cứ giả vờ ngơ ngác để dụ người ta mắc câu đây mà.”
Lâm Phàm cảm thán.
Thời buổi này đến cả zombie cũng bắt đầu biết diễn sâu, cuộc đời này chẳng biết còn tin được ai nữa.
Nếu đám zombie mà biết nói, chắc chắn chúng sẽ nổi trận lôi đình:
"Mẹ kiếp, ngươi không phát ra tiếng động thì ta đương nhiên phải đứng nghỉ rồi. Đồ não tàn!"
Cạch.
Cửa chống trộm mở ra.
“Quản lý Vương này, vẫn chưa đến kỳ nộp phí quản lý đâu nhé. Mọi năm tôi đều rất chủ động, có bao giờ để ai phải nhắc đâu.”
Lâm Phàm đứng ở cửa, tiếng động này ngay lập tức đánh thức "khách hàng" đối diện.
Quản lý Vương sau khi biến thành zombie thì hung hãn lạ thường.
Lúc còn sống lão đã khó tính, giờ thì còn "khó ở" hơn gấp bội.
“ Gào...!!!”
Con quái vật gầm thét dữ tợn.
Lão quản lý sau khi biến dị trông còn xấu xí hơn đồng bọn rất nhiều.
Mỗi khi gầm lên, gân xanh trên cổ lão nổi cuồn cuộn, cảm giác như nhãn cầu sắp rớt thẳng ra ngoài.
Lão lao bổ về phía Lâm Phàm.
“Quản lý Vương, đừng có tấn công tôi chứ!”
Đối phương chẳng thèm nghe.
Lâm Phàm khẽ lắc đầu, một đao vung xuống.
Phập!
Đầu lìa khỏi cổ.
Dòng máu đen đặc, tanh tưởi bắn tung tóe.
【 Diệt xác sống 】
【 Nhận được điểm thuộc tính +1 】
Cảm giác sức mạnh 12 điểm đúng là "out trình" hơn hẳn, chém một nhát mà nhẹ tựa lông hồng, không còn cảm giác khựng lại như lúc mới bắt đầu.
Lại có điểm rồi.
Vẫn cứ là nâng Sức mạnh cho chắc ăn.
Nhìn ba cái xác nằm chồng chéo trên đất – lần lượt là Liễu Vi Vi, gã kỹ sư và lão quản lý Vương – Lâm Phàm thấy hơi áy náy.
Cái xác từ hôm qua chưa xử lý đã bắt đầu bốc mùi "hương đồng gió nội".
Đây là khu vực công cộng, mà anh thì chưa bao giờ muốn làm kẻ phá hoại môi trường chung.
Anh cảm thấy mình nhất định phải ra tay làm điều gì đó.
Mùi hôi thối này mà ám vào hành lang, hàng xóm ngửi thấy chắc chắn sẽ phàn nàn cho mà xem.
Họ sẽ bảo:
"Ô kìa, nhà ai mà ăn đậu phụ thối lâu ngày không đổ thế này, kinh quá đi mất!"
Nghĩ là làm.
Thang máy đang dừng ở tầng hai, anh bấm nút gọi.
Tiếng máy móc vận hành kêu ‘ong ong’.
Cái khu chung cư cũ này thì thang máy cũng "nát" tương xứng, hỏng hóc là chuyện cơm bữa.
Ting!
Cửa mở.
Bên trong là một chiếc xe lăn, trên xe là một con zombie trung niên.
Lâm Phàm nhận ra người này.
Từ lúc anh còn nhỏ đã nghe người ta kể về ông ta.
Một kẻ lười làm ham chơi, trẻ thì nghiện ngập, lại còn đi ăn trộm dây điện rồi bị điện giật cho bại liệt.
May mà giữ được cái mạng, nhưng tứ chi thì tiêu tùng, từ đó chỉ biết làm bạn với xe lăn.
“Chú Trương đấy à? Ra ngoài phơi nắng tí cho thoáng người hả chú? Cháu chuyển ít đồ xuống lầu, tí là xong ngay ấy mà.”
Lâm Phàm mỉm cười chào hỏi lịch sự.
Tuy chú Trương đã là zombie, nhưng người ta cũng chẳng trêu chọc gì mình, tính ra vẫn còn thân thiện chán.
Trước đây hàng xóm hay lấy chú Trương ra làm gương xấu để dạy con: "Đấy, không chịu học hành thì sau này giống ông Trương nhé".
Câu nói đó từng khiến bao nhiêu đứa trẻ trong khu này bỗng nhiên yêu học tập lạ thường.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận