Lâm Phàm bưng bát cháo, tay cầm quả trứng, phi thẳng ra ban công.
Anh chẳng có tật xấu gì, chỉ mỗi tội thích hóng hớt xem náo nhiệt.
Dưới đường, một chiếc xe tải đang lao đi điên cuồng.
Phía sau thùng xe là hàng rào sắt màu xanh lam, tạo thành một cái lồng chắc chắn, khe hở chỉ rộng cỡ hai nắm tay.
Bên trong lồng có sáu người sống sót, tay lăm lăm đủ loại đồ nghề, đâm loạn xạ ra ngoài.
"Này! Cẩn thận, đừng để lũ đó bám vào xe!"
Gã đầu trọc trong cabin lái hét lớn.
"Rõ!"
Trong nhóm sáu người có bốn nam hai nữ.
Hai cô nàng thì đã sợ đến mức nhũn cả chân, mặt không còn giọt máu.
Trong đám đàn ông có một gã đeo kính, tay cầm thanh sắt nhưng cứ run như cầy sấy.
Ba người còn lại thì khá máu chiến, mặt mũi lầm lì, liên tục đâm xuyên đầu những con quái vật đang cố bám lấy xe.
Máu đen ngòm phun ra tung tóe.
"Phối hợp khét đấy."
Lâm Phàm xem đến nhập tâm.
Từ lúc nổ ra đại dịch đến giờ, cuối cùng anh cũng thấy được một tổ đội chạy trốn trông có vẻ ra gì và này nọ.
Chiếc xe tải mã lực lớn, gầm cao, càn lướt rất ác.
Chỉ cần phối hợp ổn là có cửa thoát.
"Aaaa!"
Một tiếng thét chói tai đặc trưng của phái đẹp vang lên.
Cô nàng ăn diện thời thượng sợ quá vứt luôn thanh sắt, ôm đầu hét toáng lên:
"Đừng đến đây, cứu tôi với!"
Lũ quái vật thò tay qua khe hở, quờ quạng lung tung, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm cô ta phát điên.
Người đàn ông bên cạnh gắt lên:
"Đừng có hét nữa! Cầm vũ khí lên mà đâm chúng nó chứ!"
Anh ta vừa chửi vừa làm việc, tay đâm liên tục.
Nếu để lũ quái vật tụ lại quá đông, chúng hoàn toàn có thể lật nhào cả cái xe tải này.
Đàn bà con gái nhát quá, cứ hở tí là hét, mà tiếng hét thì lại là "thính" thơm nhất đối với lũ xác sống.
Chiếc xe tải hạng nặng va chạm cực mạnh, vô số xác sống bị nghiến nát dưới gầm xe, tiếng xương cốt gãy vụn nghe rợn cả tóc gáy.
Rầm!
Xe tải húc bay một chiếc ô tô con chắn đường.
Tiếng động quá lớn khiến xác sống kéo đến ngày càng đông.
Chúng chẳng biết đau, cũng chẳng biết sợ, cứ thế lao đầu vào thành xe như thiêu thân.
Cú va chạm khiến một người đàn ông mất thăng bằng, ngã nhào về phía hàng rào.
Chưa kịp hoàn hồn, anh ta đã bị hàng chục cánh tay nhầy nhụa túm chặt, kéo ghì vào vách sắt.
Chúng muốn lôi anh ta ra ngoài để liên hoan xác thịt.
Người đàn ông kinh hãi, gào lên:
"Con mụ điên này, câm mồm vào! Mau cầm đồ lên mà đâm đầu bọn nó đi!"
Sức của lũ quái vật khỏe kinh người, anh ta sắp chống đỡ không nổi.
Cô nàng kia ngẩng đầu lên, thấy cảnh tượng hãi hùng đó thì càng hét tợn, sợ đến mức tè cả ra quần.
"Tôi xin lỗi mẹ nó luôn, cái đồ đàn bà vô dụng!"
Người đàn ông cay đắng chửi thề.
Anh ta không ngờ mang theo hai cô này lại vướng chân vướng tay đến thế.
"Kính cận, mau lên cứu!"
Những người khác đang bận tay, chỉ còn biết trông chờ vào gã đeo kính.
Gã kính cận hai tay cầm thanh sắt run bần bật, mặt tái dại.
Nghe tiếng cầu cứu, gã cứ lưỡng lự, muốn tiến lên mà chân không nhấc nổi.
"Còn rặn cái gì nữa, mau lên!"
"Ờ... ờ..."
Gã kính cận lập bập tiến lại gần. Đúng lúc gã vừa lấy hết can đảm định ra tay thì xe bị xóc mạnh.
Gã trượt chân, ngã ngửa về phía hàng rào sắt.
"Đệch..."
Người đàn ông kia tuyệt vọng gào lên.
Gã kính cận bị lũ quái vật bên ngoài tóm sống, lưng dán chặt vào hàng rào.
Vô số cánh tay thối rữa túm lấy ngực, lấy cổ gã.
Lũ xác sống điên cuồng chen chúc, dù thịt mặt có bị hàng rào ép nát cũng phải rướn vào cắn bằng được gã kính cận.
"Cứu tôi..."
Gã kính cận quờ quạng tuyệt vọng.
Bỗng nhiên, một con quái vật bị mất nửa khuôn mặt ngoạm trúng cổ gã.
Phập!
Một mảng thịt lớn bị rứt ra, máu tươi phun như mưa.
"Xong đời."
Người đàn ông kia nhắm mắt buông xuôi.
Gào gào gào...
Thân hình gã kính cận co giật dữ dội, mắt trợn ngược chỉ còn lòng trắng, mạch máu tím lịm nổi đầy mặt.
Gã đột ngột mở mắt, lao vào cắn xé chính đồng đội của mình.
"Đm chúng mày!"
Người đàn ông bị cắn đau đớn gầm lên,
"Ông đây hối hận rồi, phim ảnh xem phí cả công. Đàn bà với mấy thằng nhát chết, đúng là không nên mang theo, hối hận quá rồi!"
Bộp.
Lâm Phàm thản nhiên húp nốt miếng cháo cuối cùng.
"Gắt thật, đội hình thế này mà cũng bị đoàn diệt cho được. Hai cô nàng bánh bèo với gã kính cận nhát cáy chính là nhân tố chủ chốt để 'bóp' team."
"Ừm, rút kinh nghiệm, không thể xem thường phụ nữ với người nhát gan, bọn họ có nội tại 'hủy diệt đồng đội' cực mạnh."
Rầm!
Chiếc xe tải hạng nặng cuối cùng cũng bị biển người xác sống lật nhào.
Tiếng kêu la thảm thiết vang lên, cảnh tượng có chút không nỡ nhìn.
"Haizz, tội nghiệp. Dân số Hoàng Thị đông quá mà, số lượng sẽ quyết định tất cả thôi."
Lâm Phàm bưng bát vào phòng.
Hết phim, không còn gì để hóng nữa.
Lát nữa anh còn phải xuống lầu đi siêu thị sắm đồ nữa.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận