Năm ngày sau.
Cuộc sống của Lâm Phàm vẫn diễn ra rất quy củ.
Nhà thiếu cái gì thì xách giỏ ra siêu thị dưới lầu "mua", chợ rau gần đấy cũng vẫn còn chút đồ dùng được, đảm bảo nhu cầu cơ bản hằng ngày.
Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, nhảy múa trong căn phòng.
"Sáng rồi, lại một ngày mới tràn đầy năng lượng."
Lâm Phàm mở mắt, bật dậy như một cái lò xo.
Anh vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, chải chuốt cẩn thận cho bản thân thật tươm tất.
Anh luôn tâm niệm một điều: Nhan sắc là trời ban, nhưng ấn tượng đầu tiên lại nằm ở cách mình chăm sóc bản thân.
Đẹp trai mà không chải chuốt thì người ta bảo là phong trần, chứ còn đã không được ưa nhìn mà lại còn luộm thuộm thì chỉ có nước bị gọi là "thằng bẩn thỉu" thôi.
Chỉ cần sạch sẽ, gọn gàng là tự khắc thấy yêu đời ngay.
Một lát bánh mì, một ly sữa nóng – bữa sáng nhẹ nhàng nhưng chất lượng.
"Cảm giác no bụng thật là hạnh phúc."
Anh mỉm cười, dọn dẹp bát đĩa rồi đẩy cửa ra ngoài.
Anh bấm thang máy xuống lầu để thực hiện bài tập rèn luyện thân thể định kỳ.
Đây là tiết mục bắt buộc mỗi ngày, dù tận thế hay thiên thạch rơi cũng không được bỏ lỡ.
"Một hai... một hai..."
Lâm Phàm khởi động, ép chân bên trái, xoay người bên phải.
Ôi, cái không khí này nó mới thanh khiết làm sao.
Ở một tòa nhà khác, trên tầng bốn.
"Tôi không muốn chết..."
Một người đàn ông lảo đảo tựa ban công, người không còn chút sức sống, hai hốc mắt sâu hoắm, tiều tụy đến thảm hại.
Gã đã nhịn đói lâu lắm rồi, hằng ngày chỉ cầm cự bằng vài ngụm nước lã.
Giờ gã mới hối hận. Sao hồi xưa đàn ông con trai lại không chịu học nấu ăn, không chịu tích trữ chút lương khô trong nhà chứ?
Đợi đến lúc nước đến chân mới nhảy thì chỉ có nước... chết chìm.
Đêm nào đối với gã cũng là một cơn ác mộng.
Chỉ cần một cơn gió thổi qua hay tiếng lá rụng cũng đủ làm gã giật nảy mình, thần kinh lúc nào cũng căng như dây đàn.
Cứ đà này, tinh thần không điên mới lạ.
Vô tình, ánh mắt gã nhìn thấy Lâm Phàm đang tập thể dục dưỡng sinh dưới sân.
"Cứu..."
Rầm!
Chưa kịp thốt lên lời cầu cứu hoàn chỉnh, gã đã đổ gục xuống sàn như một khúc gỗ, không còn chút sức lực nào để cử động, ý thức dần chìm vào bóng tối.
Không dám ra ngoài tìm ăn, chỉ biết trốn chui trốn lủi, cuối cùng lại chết vì cái bụng rỗng.
…………
Nửa tiếng sau.
Kết thúc bài tập buổi sáng, Lâm Phàm bắt đầu công cuộc chuẩn bị cho bữa trưa. Bước ra khỏi khu chung cư, anh khẽ cảm thán:
"Lại là một ngày yên bình đến lạ lùng."
Anh rảo bước đến chợ rau.
Một mùi thối rữa xộc thẳng vào mũi.
Thực ra mùi này đã bắt đầu xuất hiện từ mấy ngày trước rồi.
Vù vù!
Đi qua sạp thịt, những tảng thịt heo treo lủng lẳng giờ đã biến màu, bốc mùi nồng nặc, ruồi nhặng bay quanh như trẩy hội.
"Lãng phí quá, lãng phí quá đi mất."
Nhưng chịu thôi, hỏng hết thế này rồi ăn vào có mà đi chầu ông bà ông vải sớm.
Trúng độc mạt thế thì lỗ vốn to.
Nhìn kỹ còn thấy mấy con giòi đang ngọ nguậy, trông phát khiếp.
Càng để lâu, đồ ăn thức uống càng dễ thối rữa.
Đồ hộp trong siêu thị tuy nhiều nhưng ngày nào cũng phải bỏ tiền túi ra mua, với tiềm lực tài chính của anh hiện tại thì trụ được bao lâu chứ?
Nhà có phải mỏ vàng đâu mà vung tay quá trán được.
"Có lẽ mình nên tính đến chuyện tự trồng trọt thôi."
Lâm Phàm đi dạo quanh các sạp hàng, mắt đảo liên tục tìm kiếm.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận