Đánh con xe đạp điện màu vàng chóe về đến khu chung cư, đỗ xe ngay ngắn đúng nơi quy định.
Về đến nhà.
Không gian trống trải, yên tĩnh đến lạ, nhưng Lâm Phàm đã quen rồi.
Giờ vẫn còn điện, còn nước, thỉnh thoảng còn "ké" được chút mạng internet, ngoài việc ra đường hơi khó tìm được người nào còn tỉnh táo ra thì cuộc sống cũng chẳng có gì thay đổi lớn lao cho lắm.
"Chậc, nếu cái Hệ thống trợ lý này mà biết nói chuyện thì vui phải biết."
Anh cũng muốn tìm người tâm sự mỏng chút thôi, hiềm nỗi chẳng thấy ai.
Mà có gặp được vài mống thì anh thấy thần sắc bọn họ cứ thế nào ấy, trông hầm hố, nóng nảy, động tí là sồn sồn lên như bị dẫm phải đuôi.
Thôi thì thỉnh thoảng mới ngó qua bảng điều khiển một tí, anh cũng chẳng mặn mà gì với mấy thứ máy móc này lắm.
Kiểm tra điểm tích lũy.
Cũng kha khá đấy chứ.
Bắt đầu tiết mục nâng cấp nào!
Ngoài Sức mạnh ra, anh cũng muốn bồi thêm tí Thể lực với Tốc độ.
Chẳng phải do anh tính toán sâu xa gì đâu, đơn giản là cứ tăng đều cho nó đẹp đội hình, nhìn bảng chỉ số cân bằng tí cho đỡ ngứa mắt ấy mà.
Hì hục cộng điểm xong xuôi.
Một cảm giác kỳ diệu chạy dọc sống lưng, dòng nhiệt lưu luân chuyển khắp cơ thể, từng thớ thịt bắt đầu có những chuyển biến âm thầm nhưng đầy uy lực.
Bụng hơi có cảm giác căng căng.
Vén áo lên soi gương, ôi thôi, cái bụng mỡ một múi hồi nào giờ đã biến hình thành sáu múi sầu riêng chuẩn chỉnh.
Cảm giác phê không tưởng!
Check lại giao diện cái nào:
【Tên】: Lâm Phàm
【Sức mạnh】: 40 (Cực trâu)
【Thể lực】: 20 (Đạt chuẩn)
【Tốc độ】: 15 (Đạt chuẩn)
【Điểm còn dư】: 0
Nắm chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh tràn trề trong từng kẽ tay.
Thử vung một quyền, tốc độ tuy không nhanh đến mức xé gió nhưng cảm giác nặng nề như cả một quả tạ nghìn cân.
"Phải kiềm chế, không được tùy tiện đấm người."
Lâm Phàm thầm nhủ.
Với cái đà này, đấm một phát chắc người ta tan xác thành mây khói mất, thế thì mất lịch sự lắm.
Trời vẫn còn sớm, không khí trong lành đến lạ thường.
Đây chẳng phải ảo giác đâu, chắc là do xe cộ nghỉ chạy hết rồi, không còn khói bụi ô nhiễm nên Trái Đất đang tranh thủ hồi phục đây mà.
Rót một tách trà thơm, tay cầm cuốn sách, Lâm Phàm thong thả ra ban công.
Anh vừa nhâm nhi trà, vừa lật từng trang sách, thi thoảng lại phóng tầm mắt ra xa ngắm cảnh.
Cảnh sắc bây giờ khác xưa nhiều quá.
Ngày xưa thì người xe như nước, ồn ào náo nhiệt.
Giờ thì... ừ thì hơi tĩnh lặng quá mức cần thiết.
Thời gian cứ thế trôi đi, vội vã chẳng đợi ai.
Đột nhiên.
Dưới lầu vang lên tiếng hò hét phá tan bầu không khí yên bình.
Lâm Phàm đặt cuốn sách xuống, đứng dậy, tựa ban công nhìn xuống dưới.
Trên con đường vắng, có hai người sống sót đang vắt chân lên cổ chạy ra từ khu chung cư.
"A Minh, cứu em với!"
Tiếng một người phụ nữ vang lên đầy hoảng loạn và tuyệt vọng.
Cô nàng chạy quá nhanh nên trượt chân ngã sấp mặt.
Đằng sau, đám "cư dân biến dị" đang nhe răng trợn mắt đuổi sát nút.
Cô run rẩy đưa tay về phía bạn trai, hy vọng một phép màu.
"Đều tại cô hết! Đã bảo đừng có tò mò mở cửa ra xem mà cứ thích thể hiện, giờ thì hay rồi!"
A Minh vừa chạy vừa gào lên oán trách, chẳng có vẻ gì là muốn dừng lại cứu bồ, cứ thế mà "marathon" thoát thân.
Tiếng ồn ào của bọn họ không hề nhỏ chút nào.
Nó đánh động đến lũ xác sống đang lảng vảng trong bóng tối.
Một đám đông tụ tập thế này thực sự là một mối nguy lớn, ngay cả Lâm Phàm cũng cảm thấy nếu là mình thì chắc cũng phải "nhường" bọn chúng một bước cho êm chuyện.
"Không kịp rồi."
Lâm Phàm khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng.
Người phụ nữ tội nghiệp nhanh chóng bị biển xác sống nhấn chìm.
Tiếng kêu thảm thiết lịm dần, rồi biến mất hẳn giữa những tiếng gầm gừ nhai nuốt.
Còn gã đàn ông kia có thoát được không thì chịu.
Đám quái vật thối rữa kia đâu có ăn chay, tốc độ thì nhanh mà dai sức thì thôi rồi, người bình thường sao mà đọ lại được cái đám "vận động viên" không biết mệt đó.
…….
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận