Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Khoa Huyễn
  3. Ta Một Người 'Chém' Lật Cả Thế Giới (Dịch)
  4. Chương 16: Mạt thế rồi, hãy sống văn minh chút đi! 2

Ta Một Người 'Chém' Lật Cả Thế Giới (Dịch)

  • 1 lượt xem
  • 1040 chữ
  • 2026-04-07 15:30:09

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Đến đoạn hài hước, anh cũng bật cười ha hả, cảm xúc hoàn toàn hòa nhập vào bộ phim.

Rầm! Rầm!

Cửa chống trộm bị đập vang rền, tiếng động lớn khiến Lâm Phàm nhíu chặt mày.

“Phiền thật đấy, đang xem phim mà cứ thích phá đám.”

Anh tạm dừng bộ phim, đi ra phía cửa, tiện tay cầm theo con dao phay rồi mở cửa chống trộm.

Bên ngoài cửa là hai "người hàng xóm" đã biến dị đang lảng vảng, thấy Lâm Phàm liền phát ra những tiếng rít gào thảm thiết.

Cái bộ dạng kinh tởm đó đúng là đủ sức dọa người ta chết khiếp.

“Này, mấy người có thôi đi không? Có biết tôi đang xem phim không hả? Có gõ cửa thì cũng nhẹ tay thôi chứ, tôi có điếc đâu mà đập như phá nhà thế.”

Anh vung dao phay, chém đại hai nhát vào hai cái xác không hồn đó.

Sức mạnh 35 điểm đâu phải để làm cảnh.

Một đao giáng xuống, cảnh tượng cực kỳ thê thảm, đầu lìa khỏi cổ, dòng máu đen đặc bắn tung tóe làm bẩn sạch sàn nhà.

“Bực thật chứ, vừa mới lau dọn sạch sẽ xong lại bị mấy người làm bẩn rồi, lát nữa lại phải quét lại.”

Lâm Phàm lầm bầm oán trách, xách dao phay vào phòng, đóng cửa chống trộm, ngồi lại trước máy tính rồi nhấn nút phát tiếp.

Tiếng phim lại vang lên trong căn phòng nhỏ.

Khi xem đến cảnh kết, nhân vật chính cầm súng săn quét sạch hàng trăm con quái vật, anh há hốc mồm kinh ngạc.

“Gắt thật sự, một khẩu súng mà phun chết được mấy trăm con. Mình đúng là phế vật, chỉ biết cầm dao chém từng con một.”

Xem xong phim, anh tựa lưng vào ghế, mãi không bình tĩnh lại được.

Cảm giác hưng phấn đến mức anh chỉ muốn phi ngay ra ngoài đại chiến với lũ quái vật vài trăm hiệp.

Reng reng!

Điện thoại bỗng đổ chuông, là ông chủ gọi đến.

“Alo, sếp ạ, ngày mai có đi làm không sếp?”

Lâm Phàm bắt máy.

“Làm cái con mẹ nhà ngươi ấy! Ngươi đang làm cái quái gì đấy?”

Đầu dây bên kia giọng rất nhỏ, nghe chừng đang rất giận dữ nhưng không dám nói to.

“Em đang xem phim ạ.”

“Ngươi... ngươi rốt cuộc đang làm cái thá gì thế? Đùa ta đấy à?”

Ông chủ sắp phát điên đến nơi rồi.

Nếu không phải bên ngoài đang có lũ quái vật lảng vảng, chắc lão đã đập bàn mắng Lâm Phàm một trận ra trò.

“Sếp ơi, em đang online thật mà, sao sếp lại không tin em thế.”

Lâm Phàm thở dài bất đắc dĩ.

Người thời nay sao lại thiếu niềm tin với nhau đến thế nhỉ?

Mình đang lướt web thật mà, nói bao nhiêu lần mới tin đây?

“Ta tin cái đầu bà nội ngươi!”

Ông chủ dập máy, mặt đỏ gay vì tức.

Giờ này rồi còn bảo đang online, đúng là coi lão như thằng đần.

Tình hình bên ngoài cực kỳ tồi tệ, nhân viên tăng ca đều đã biến thành quái vật, không còn đường chạy.

Trong văn phòng lại chẳng có miếng đồ ăn nào, lão có thể trụ được bao lâu đây?

Hối hận quá.

Cái gọi là công ty trang trí không có chế độ 996 (làm từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày/tuần) đều là lừa đảo.

Chỉ cần có việc là phải làm 24/7, một ngày 24 giờ, một tuần 7 ngày, lễ tết gì cũng bỏ hết.

Lão đã gọi cháy máy để cầu cứu, nhưng chẳng liên lạc được với ai.

Hôm qua còn gọi được cho một cậu nhân viên, hình như đang trốn trong tủ, nhưng vì tiếng chuông điện thoại mà bị lũ quái vật lôi ra ngoài xé xác.

Trước lúc chết, cậu ta chỉ kịp để lại một câu:

“Tưởng Trung Minh, ta thao con mẹ ngươi…”

Lão tức đến nổ phổi.

Thân là nhân viên mà dám mắng sếp như thế, đúng là không muốn làm nữa rồi.

…

Lâm Phàm cầm điện thoại, lòng có chút không vui.

Cái niềm tin giữa người với người đâu mất rồi?

Tại sao không ai tin lời anh nói hết vậy?

Anh bấm số gọi lại, tiện tay chỉnh âm lượng phim to lên một chút, định bụng để ông chủ nghe thử xem anh có đang xem phim thật không.

Tưởng Trung Minh đang tuyệt vọng trốn trong văn phòng, điện thoại để trên bàn gỗ.

Rung... rung...

Điện thoại rung bần bật, tiếng ma sát với mặt bàn nghe chói tai.

Lũ quái vật nghe thấy động tĩnh liền điên cuồng húc vào cửa.

Mỗi cú va chạm đều khiến lão rụng rời chân tay.

“Cái cửa này chắc là chịu được nhiệt nhỉ...”

Tưởng Trung Minh run rẩy bắt máy, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

Đột nhiên mặt lão trắng bệch, sực nhớ ra một chuyện kinh hoàng.

Lúc hoàn thiện văn phòng công ty, để tiết kiệm tiền, chính tay lão đã chọn cái cửa này.

Nhìn bên ngoài thì có vẻ sang chảnh khí thế, nhưng thực chất bên trong toàn là gỗ ép rỗng ruột.

“Sếp ơi, sao không nói gì thế?”

“Sếp, em đang xem phim thật mà, sếp nghe thấy tiếng không? Em nói sếp nghe, phim này kích thích lắm, lại còn hài nữa. Nếu sếp rảnh thì cũng nên xem thử, biết đâu lại có thêm dũng khí đấy.”

Rầm!

Trong ánh mắt kinh hãi của Tưởng Trung Minh, cánh cửa gỗ nát vụn.

Một con quái vật mặc vest, cổ vặn vẹo sang một bên, máu đen rỉ ra từ khóe miệng, xông vào.

“Lý Tiểu Đông, cậu đừng có làm càn! Tôi là sếp của cậu đấy, cậu không muốn nhận lương tháng này nữa à? Đứng lại đó cho tôi, cấm được nhúc nhích!”

Tưởng Trung Minh co rúm vào góc tường, quần đã ướt sũng.

Gào!

Con quái vật nhào tới.

“Lâm Phàm, ta thao tổ tông nhà ngươi!”

Lâm Phàm ngồi trước máy tính, mặt nghệt ra.

Anh tâm sự với ông chủ bao nhiêu điều, vậy mà chỉ nhận lại một câu chửi rủa.

“Thật là quá đáng. Dù sếp là sếp của em, sếp cũng không được mắng người tùy tiện như thế chứ.”

Lâm Phàm dứt khoát cúp máy, chẳng buồn nói thêm.

Quả nhiên, mạt thế ập đến, lòng người thay đổi hết rồi.

Sau này mình phải cẩn thận hơn mới được.

Ông chủ trước kia muốn nịnh nhân viên tăng ca thì toàn gọi "cục cưng", giờ thì hở ra là văng tục.

Đúng là lòng người dễ đổi thay mà.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top