Bước ra khỏi khu dân cư là một con đường lớn sầm uất với đủ loại cửa hàng san sát.
Rẽ trái đi thêm tầm sáu trăm mét là tới khu chợ dân sinh, nơi ấy chẳng thiếu thứ gì, cũng là địa điểm "đi chợ" quen thuộc mỗi ngày của tôi.
"Yên tĩnh thật đấy."
Cái chợ vốn dĩ lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt, tiếng các bà các mẹ mặc cả vang trời, người đi chợ xách làn chen chúc ngược xuôi, giờ đây lặng ngắt như tờ.
Tôi bước chân vào trong.
Mùi đặc trưng của chợ búa ập thẳng vào cánh mũi.
Cái mùi hỗn tạp ấy bỗng chốc mang lại cho tâm hồn đang tĩnh lặng của tôi một cảm giác thật hoài niệm.
Cứ như thể mọi thứ vẫn chưa hề thay đổi vậy.
"Lãng phí quá đi mất."
Các sạp rau hai bên đường đổ ngổn ngang, rau củ vương vãi khắp nơi, đầy những dấu chân giẫm nát bét.
Chắc hẳn hôm qua loạn lắm, chứ với người nông dân mà nói, ai lại nỡ để phí hoài thực phẩm như thế này bao giờ.
Tôi thong thả đi tới sạp thịt quen, chỗ tôi vẫn hay mua.
Lão bản ở đây tính tình khá ổn, người ngợm mập mạp, trông hơi mỡ màng tí nhưng được cái hào phóng, chẳng bao giờ so đo vài đồng lẻ, cân thịt lúc nào cũng dôi ra một ít cho khách.
Thiên hạ vẫn gọi ông chú là "Vinh Thịt Heo".
"Chú Vinh ơi, có nhà không đấy?"
Tôi đứng trước sạp, nhìn mấy tảng thịt trông vẫn còn khá tươi, định bụng nhờ chú chọn cho miếng ngon nhất nhưng chẳng thấy ai thưa.
Thôi thì đành tự thân vận động vậy, sống một mình bao năm, mấy mẹo đi chợ này tôi rành lắm.
Mắt tôi dừng lại ở một miếng thịt đùi sau màu sắc cực tươi, nhìn cái là ưng bụng ngay.
Tôi biết giá cả ở đây rồi, chủ quán vắng mặt thì mình tự chọn thôi, chuyện nhỏ.
Đột nhiên.
Từ gầm sạp phát ra tiếng gầm gừ hừ hừ, một con xác sống lồm cồm bò dậy.
Dù cái mặt nó giờ trông kinh dị lắm, khóe miệng còn chảy đầy máu đen ngòm, nhưng nhìn cái tướng người này, tôi nhận ra ngay là chú Vinh chủ sạp.
Con quái vật vặn vẹo cái cổ, gào thét muốn lao vào xé xác tôi, nó cố trèo lên sạp thịt nhưng cái thân hình quá khổ khiến nó lực bất tòng tâm, chỉ biết múa may tay chân loạn xạ.
"Chú Vinh đúng là yêu nghề thật đấy, biến thành thế này rồi mà vẫn kiên trì bám sạp, còn vẫy tay chào mời khách nhiệt tình thế kia."
"Tiếc là giờ có mỗi mình cháu mở hàng cho chú thôi."
Tôi thản nhiên nhặt miếng thịt lên, đặt lên cái cân điện tử.
"Chú Vinh này, miếng đùi sau này tròn ba cân nhé. Cháu nhớ giá rồi, chín đồng một cân, ba chín hai mươi mốt... à không, hai mươi bảy chứ, xin lỗi chú, toán học của cháu hơi hẻo."
Tôi gãi đầu có chút ngại ngùng, rồi rút điện thoại ra quét mã QR thanh toán đặt trên bàn.
Ding!
Thanh toán thành công.
Mạt thế thì mạt thế chứ, mua đồ là phải trả tiền.
Người ta đã có tâm biến thành zombie để đứng sạp bán hàng thế kia, mình mà ăn quỵt thì còn ra thể thống gì nữa.
"Cháu đi nhé, chào chú!"
Tôi vẫy tay chào rồi xách túi thịt rời đi.
Sang sạp rau bên cạnh, tôi lựa thêm mấy món tươi ngon.
Nhanh gọn lẹ.
Hai quả cà chua.
Quét mã, trả tiền.
Cũng muốn mua thêm đấy nhưng tôi ăn có một mình, bụng dạ chứa được bao nhiêu đâu, mua lắm chỉ tổ lãng phí.
Với cả quan trọng là... tôi cũng hơi nghèo.
Nhưng mà nghèo thì có sao, tôi vẫn thấy đời đẹp chán.
Ở cái thành phố Hoàng Thị này mà có được căn nhà riêng, dù là khu tập thể cũ thôi, cũng đủ để mãn nguyện rồi.
Rời khỏi chợ, tâm trạng tôi bỗng vui vẻ lạ thường.
"Thế là xong bữa trưa."
Có làm thì mới có ăn, tay nghề nấu nướng của tôi thì khỏi phải bàn, không phải khoe chứ đỉnh của chóp luôn.
Tôi thong dong xách đồ ăn đi bộ về nhà.
Hai bên phố xá im lìm, xe cộ va chạm nằm chỏng chơ khắp đường.
Một cơn gió thổi qua, cuốn theo đám bụi mờ mịt lơ lửng giữa không trung.
Sự tĩnh lặng này đôi khi khiến người ta thấy hơi sởn gai ốc.
Chẳng biết cái cảnh này còn kéo dài đến bao giờ.
Bao giờ thì mọi người mới quay lại?
Bao giờ thì phố xá mới lại nhộn nhịp như xưa?
Nhưng tôi tin, chỉ cần mình cứ sống tốt mỗi ngày, thì thành phố Hoàng Thị cũ rồi sẽ trở lại thôi.
Về đến cổng khu dân cư.
Ngay cạnh đó là một tiệm tạp hóa nhỏ.
Cửa kính cửa hiệu vỡ tan tành, trông như có thứ gì đó vừa húc văng vào trong.
"Tiểu Thanh ơi, lấy cho anh thùng nước!"
Tôi là khách ruột ở đây, vừa vào cửa đã gọi với lên.
Chủ tiệm là Vương Hỏa Thanh, một cậu thanh niên trẻ tuổi cùng cô bạn gái tên Tiểu Phương chung vốn làm ăn.
"Hửm?"
Trong tiệm có bóng người.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận