Ngày hôm sau, Lý Tiệm Ngư dắt Tổ nãi nãi ra ngoài mua quần áo.
Cô không thể cứ mặc đồ đàn ông mãi được, thế là Lý Tiệm Ngư liệt kê một danh sách dài dằng dặc, ngoài quần áo ra còn có các vật phẩm sinh hoạt thiết yếu.
Đến lúc anh hỏi Tổ nãi nãi có cần mua "băng vệ sinh" không, Tổ nãi nãi ngơ ngác mất nửa ngày.
"Thôi được rồi, để tôi đổi cách nói khác, thế... 'nguyệt sự' của cô còn tới không?"
Anh hỏi.
Nghĩ đi nghĩ lại chắc là không đâu, chứ cái "bà dì" mà kéo dài đằng đẵng hơn một trăm năm thì nghĩ thôi đã thấy kinh dị rồi.
Chát!
Lý Tiệm Ngư bị Tổ nãi nãi tặng cho một nhát dao tay vào cổ. Lúc ra khỏi cửa, cổ anh vẫn còn vẹo sang một bên.
Phải cảm ơn Tổ nãi nãi đã nương tay, chứ không thì một đao này xuống, Lý Tiệm Ngư anh còn chưa kịp truyền tông tiếp thế cho nhà họ Lý đã vội vàng đi bán muối rồi.
Giờ trong tay cũng có chút tiền lẻ, di sản của ông già để lại tuy không đủ để anh thành đại gia, nhưng hai mươi vạn cũng đủ để sống kiểu "tiểu tư sản" hưởng thụ một thời gian ở Thượng Hải này.
Lý Tiệm Ngư vẫy taxi đưa thẳng Tổ nãi nãi đến phố đi bộ Nam Kinh, khu thương mại sầm uất nhất Thượng Hải, nơi mà khách du lịch nào cũng phải ghé qua một lần cho biết.
Suốt dọc đường, Tổ nãi nãi cứ áp mặt vào cửa kính xe, phấn khích ngắm nhìn Thượng Hải qua lớp kính.
"Tháp Minh Châu Phương Đông kìa! Lúc ta thấy nó, nó mới vừa khánh thành, hồi đó là tòa nhà cao nhất Thượng Hải đấy. Giờ bên cạnh mọc thêm mấy tòa còn cao hơn nữa kìa."
"Đường xá sao mà rộng thế, nhà người ta ở cũng cao chọc trời..."
"Khu Phố Đông này chẳng phải ngày xưa là nơi khỉ ho cò gáy, chó ăn đá gà ăn sỏi sao? Hơn hai mươi năm không tới mà giờ đã phồn hoa thế này rồi à?"
Cô cứ líu lo mãi không thôi, cảm thán trước sự thay đổi chóng mặt của Thượng Hải.
Anh tài xế taxi nhịn không được, hỏi một câu: "Này cô bé, cô người ở đâu vậy?"
Cô nàng này nói năng cứ lộn xộn hết cả lên, anh tài nghe mà chẳng hiểu mô tê gì.
Anh là dân địa phương, nếu nhớ không nhầm thì Tháp Minh Châu khánh thành năm 95, lúc đó con bé này chắc còn chưa đầu thai cơ mà.
Phố Đông hai mươi năm trước đúng là vùng hẻo lánh thật, nhưng nhìn cô bé này chắc còn chưa tới hai mươi tuổi.
Điều khiến người ta hoang mang nhất là cái giọng điệu kia, cứ như thể đã mấy chục năm không màng thế sự vậy.
Tổ nãi nãi dõng dạc: "Kinh sư!"
"... Ồ, hóa ra là người Bắc Kinh."
Anh tài xế mất nửa ngày mới hiểu ra, lại hỏi: "Thế còn vụ 'hai mươi năm trước' là ý gì?"
Tổ nãi nãi định mở miệng nói tiếp thì Lý Tiệm Ngư vội can: "Cô ấy thích đùa ấy mà, ha... ha ha."
Cười mà muốn tiền đình luôn.
Anh kéo kéo tay áo Tổ nãi nãi, dùng ánh mắt ra hiệu bảo cô im miệng. Anh chẳng lo cái bí mật "Chiến hồn từ một trăm năm trước" bị lộ đâu, mà chỉ lo người ta tưởng cô bị thần kinh thôi.
Giờ không phải giờ cao điểm, đường xá khá thoáng, nửa tiếng sau hai người đã đến Quảng trường Nhân dân.
Lý Tiệm Ngư kéo Tổ nãi nãi xuống xe, chen vào dòng người, cảnh cáo:
"Tổ nãi nãi à, sau này đừng có nói mấy thứ linh tinh nữa, Đại Thanh của cô vong được cả trăm năm rồi đấy."
"Biết rồi mà."
Tổ nãi nãi thực ra khá ngoan, thỉnh thoảng mới tùy hứng một chút, còn lại đa số đều rất nghe lời. Ít nhất là tính đến hiện tại.
"Tôi tò mò chút,"
Lý Tiệm Ngư nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại của Tổ nãi nãi để đề phòng cô chạy loạn như chó tuột xích, hỏi: "Tổ nãi nãi, cô đã có bao nhiêu 'đời trước' rồi?"
"Tính cả anh vào nữa,"
Tổ nãi nãi hồi tưởng: "Thì là sáu đời."
Lý Tiệm Ngư rùng mình một cái, mặt cắt không còn giọt máu.
Một trăm năm mươi năm mà có năm đời, tính trung bình mỗi đời chắt trai sống được có ba mươi năm...
Tổ tiên nhà họ Lý chúng ta sao mà đoản mệnh đến mức "vô liêm sỉ" thế này?
Tổ nãi nãi thở dài ngắn dài:
"Vì một vài lý do nên họ đều không sống thọ được. Nhưng anh đừng sợ, chỉ cần Tổ nãi nãi còn ở đây, ta sẽ bảo vệ cho hương hỏa nhà họ Lý đời đời bền vững."
Lý Tiệm Ngư đột nhiên cảm thấy hoang mang vô cùng.
Anh dắt tay Tổ nãi nãi đi phía trước, cô thì bước từng bước nhỏ lẽo đẽo theo sau, hứng khởi nhìn đông ngó tây, lúc thì bị xe điện tham quan thu hút, lúc lại dán mắt vào đồ ăn trên tay du khách, thỉnh thoảng lại đứng ngẩn người nhìn mấy tấm biển quảng cáo rực rỡ sắc màu.
Cảnh tượng này trông cứ như một anh bồ đang mất kiên nhẫn kéo cô bạn gái ham chơi đi dạo vậy.
Lý Tiệm Ngư dắt cô đi mua rất nhiều quần áo nữ, kiểu dáng chủ yếu là kín đáo.
Mấy món anh thích như quần đùi ngắn, chân váy xếp ly, áo hai dây hay áo trễ vai... tuyệt đối không mua được cái nào.
Tổ nãi nãi không chịu mặc đồ hở hang, chắc là vì hơn hai mươi năm trước phụ nữ vẫn còn rất bảo thủ, nên trong mắt cô, thời đại này đột nhiên trở nên "chẳng đáng yêu" chút nào.
Dạo một vòng lớn, cuối cùng cũng nhớ ra chưa mua nội y, thế là anh lại dắt cô vào tiệm đồ lót.
Nội y phụ nữ thì cô không lạ lẫm gì, cũng không đến mức đòi mặc yếm đào hay mấy thứ tương tự, dù sao hai mươi năm trước cô cũng từng mặc qua rồi.
Chỉ có điều, nội y của phụ nữ hiện đại làm Tổ nãi nãi xấu hổ muốn chết.
Lý Tiệm Ngư chỉ vào mấy bộ hơi "mát mẻ" đưa cho cô, Tổ nãi nãi đỏ mặt lầm bầm: "Ta ghét cái thời đại này, mặc đồ gì mà chẳng biết liêm sỉ chút nào."
Mua xong đồ thì chuẩn bị về nhà.
Hôm nay trạng thái cơ thể anh không tốt, cái sự "hao tổn thận khí" này không phải cứ ngủ một giấc là bù lại được ngay.
Bên lề đường thấy một tiệm bán sữa chua cổ truyền, Tổ nãi nãi nhất quyết đòi ăn.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận