Nó to cỡ quả trứng gà, đen thui, không thấu quang, bề mặt tròn trịa láng o, không một vết xước, chạm vào lạnh ngắt.
Chắc chắn không phải đá thường, chắc là bảo thạch gì đó rồi, không biết có đáng tiền không. Lý Tiệm Ngư kiến thức về ngọc ngà châu báu có hạn, nhìn không ra là thứ gì, có lẽ di chúc của ông bố ruột sẽ có câu trả lời.
Mở bức thư thứ nhất của ông bố "ma gia":
"Con trai, thấy thư như thấy mặt!
Khi con mở bức thư này chắc đã 20 tuổi rồi, tiếc là không được nhìn thấy con trưởng thành, thật là đáng tiếc. Chẳng biết con đẹp trai giống bố, hay xinh gái giống mẹ nữa."
Dùng từ "xinh gái" để tả con trai là cái kiểu gì vậy?
Chắc tôi giống mẹ rồi, Lý Tiệm Ngư nghĩ bụng.
Anh sở hữu một khuôn mặt thanh tú, nếu mà trang điểm đậm, đeo lens với đội tóc giả, chắc đi làm streamer nữ cũng kiếm được cả triệu tệ mỗi tháng chứ chẳng chơi.
"Mẹ con là người Chiết Giang, một người phụ nữ dịu dàng thục nữ. Chúng ta vừa chạm mắt đã biết là định mệnh của đời nhau, nhanh chóng rơi vào lưới tình, rồi sau đó có con. Biết mẹ con mang thai, bố đã khóc ròng rã ba ngày ba đêm vì hạnh phúc, bố cứ tưởng đời mình vô sinh rồi chứ."
Lý Tiệm Ngư: "..."
Cái tông giọng hời hợt, thiếu nghiêm túc này nghe quen xì tai vãi lìn.
Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, hèn gì bố đẻ và bố nuôi lại là anh em kết nghĩa.
"Tiếc là chúng ta có duyên cha con nhưng không có phận, lúc viết thư này bố chẳng còn sống được bao lâu. Lão Lý là anh em vào sinh ra tử của bố, giao con cho lão bố rất yên tâm, quan trọng là lão cũng họ Lý. Tuy cha con mình duyên mỏng, nhưng bố vẫn làm tròn trách nhiệm, để lại cho con một căn nhà và 20 vạn. Nhà cửa không quan trọng, 20 vạn mới là mấu chốt. 20 vạn đấy con trai ạ! Con đã là một 'đại gia' Thượng Hải chính hiệu rồi, đi đâu cũng được người ta ngưỡng mộ. Ở thời cổ đại, con chính là công tử nhà địa chủ, thê thiếp đầy đàn luôn ấy chứ."
Lý Tiệm Ngư: "..."
20 vạn không quan trọng, cái nhà mới là quan trọng nhất được chưa lão già!
Hồi đầu thập niên 90 thì 20 vạn to thật đấy, nhưng bố ơi bố "đi" sớm quá, 20 vạn của bố ở Thượng Hải bây giờ còn chẳng mua nổi cái bồn cầu.
Đã thế chắc ngày xưa bố cũng chẳng biết đầu tư tài chính gì luôn...
"Con lớn rồi, có vài chuyện bố phải đích thân nói cho con biết. Lúc này chắc con đã nhận được di sản bố để lại. Những thứ khác không quan trọng, viên châu đó chính là bảo vật gia truyền của nhà họ Lý chúng ta. Nó sẽ là chỗ dựa để con đứng vững ở 'thế giới mới'. Ăn nó đi, con sẽ có một 'Nàng Tiên Ốc' của riêng mình."
Cuối thư ký tên: Lý Vô Tướng.
Lý Tiệm Ngư: "???"
Di chúc đọc đến cuối bỗng nhiên "biến chất" ngang xương vậy?
Không phải lẽ ra nên là: "Hãy bán nó đi lấy tiền mà cưới mười cô vợ" sao? Tại sao lại bảo là ăn? Cái thứ này mà cũng ăn được à?
Nhưng di chúc đã viết thế, chẳng lẽ ông bố ruột lại lôi chuyện này ra để "troll" con trai mình?
Với tâm lý thử một tí chắc không chết, Lý Tiệm Ngư cầm viên châu lên, liếm một cái.
Lạnh lẽo, chả có vị ngọt gì cả.
Ừm, cái này không ăn được!
Ý nghĩ vừa lóe lên, viên châu bỗng dưng như có sự sống, chủ động chui tọt vào miệng, hóa thành một luồng khí nóng chạy thẳng vào bụng Lý Tiệm Ngư.
Lý Tiệm Ngư: "!!!"
Anh cuống cuồng móc họng, nôn khan, muốn tống cái thứ đó ra ngoài.
Vùng bụng dưới bỗng bốc lên một luồng nhiệt độ nóng bỏng như có ngọn lửa đang thiêu đốt, đi kèm với đó là cơn đau dữ dội.
Lý Tiệm Ngư cuộn tròn trên đất, đau đến mức mồ hôi vã ra như tắm.
Đó vẫn chưa phải điều kinh khủng nhất, Lý Tiệm Ngư phát hiện bụng mình đang phình to ra với tốc độ mắt thường cũng thấy được.
Chỉ vài giây sau, nó đã như bụng của sản phụ mang thai chín tháng.
Cơn đau thấu trời khiến anh nghi ngờ có khi nào mình sắp... lâm bồn hay không.
"Bụng... bụng sắp nổ tung rồi..."
Cảm giác căng chướng đạt đến đỉnh điểm, ngay lúc Lý Tiệm Ngư tưởng mình sẽ "nổ bíp" thì vùng bụng phát ra những luồng hắc quang liên tục.
Những luồng sáng đen kịt biến ảo khôn lường phóng chiếu vào không trung, vặn vẹo thành một ảo ảnh hình người đang lay động.
Hắc quang dần ổn định, ảo ảnh cũng theo đó mà ngưng tụ thành thực thể.
Sau khi luồng sáng tan đi, bóng người đó đã chẳng khác gì người thật.
Đó là một bé gái... không đúng, là một thiếu nữ!
Dáng người cao ráo, mái tóc dài đến tận mông, mắt phượng mày ngài, khóe mắt phải còn có một nốt ruồi lệ đầy quyến rũ.
Cô gái này không mảnh vải che thân, vừa ngáp vừa tò mò nhìn quanh quất.
Khi ánh mắt dừng lại trên người Lý Tiệm Ngư, vẻ ngơ ngác trong mắt cô biến mất.
"Ngủ suốt hai mươi năm, cuối cùng cũng tỉnh."
Cô vươn vai một cái, bước đôi chân dài miên man lại gần Lý Tiệm Ngư, cúi người, ghé sát đầu nhỏ lại quan sát kỹ lưỡng rồi hừ hừ: "Ngươi là con trai của Lý Vô Tướng hả?"
Cô ta chắc chắn không biết cái tư thế này của mình khêu gợi đến mức nào, cảnh xuân trước ngực cứ như sắp tràn ra ngoài đến nơi.
Lý Tiệm Ngư: "..."
Thật sự có "Nàng Tiên Ốc" à?
Vãi chưởng ông già ơi, bố để lại hậu cung của mình cho con trai thừa kế đấy à?
"Nàng Tiên Ốc" xuất hiện thật, nhưng Lý Tiệm Ngư chẳng thấy vui tí nào, thậm chí còn muốn bỏ chạy.
Kẻ có thần kinh thép đến mấy nhìn thấy cảnh này cũng phải đứng tim, mà không phải đứng tim vì bộ ngực kia đâu.
Nhưng cái màn "sinh đẻ" vừa rồi đã vắt kiệt sức lực của anh, ngay cả một ngón tay cũng không nhấc nổi, nói gì đến chuyện chạy trốn.
Anh dùng chút tàn lực cuối cùng, gật đầu một cái.
"Ồ."
Nàng Tiên Ốc chống nạnh, đôi mắt nhỏ liếc xéo đầy ngạo nghễ: "Gọi Tổ nãi nãi đi!"
"???"
Lý Tiệm Ngư ngơ ngác toàn tập.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận