【 Bản đồ Chư Thiên Vạn Giới đã kích hoạt! 】
【 Đang tiến hành nhận chủ! 】
【 Nhận chủ thành công! 】
【 Chủ nhân mới: Đường Không. 】
【 Tuổi tác: Mười tám. 】
【 Tu vi: Chưa nhập môn. 】
【 Nhiệm vụ: Chưa hoàn thành. 】
【 Giới linh: 10.000 (Phần thưởng kích hoạt bản đồ Chư Thiên Vạn Giới). 】
. . .
Cậu thiếu niên đứng chết trân tại chỗ, trợn mắt hốc mồm, ngơ ngác hồi lâu.
Cái tình huống quái gì thế này?
Chẳng phải là chỉ phát sốt cao, lấy cái nhiệt kế ra đo nhiệt độ cơ thể rồi vô tình làm rơi vỡ thôi sao?
Cái nhiệt kế rơi đúng vào bức tranh rách do ông bố nhặt nhạnh được ở chợ đồ cũ mang về.
Ai ngờ bức tranh rách nát ấy bỗng phát ra hào quang rực rỡ rồi mở ra ngay trước mặt cậu.
Còn chưa kịp phản ứng, tai cậu đã lùng bùng một giọng nói lạnh băng, trầm đục như máy móc.
Chợt thân thể nhẹ bẫng đi, chỉ trong chớp mắt, không gian xung quanh đã biến thành một màu trắng xóa.
"Đây là đâu thế?"
Đường Không ngơ ngác nhìn quanh, chỉ thấy một vùng ánh sáng trắng mênh mông như đang đứng giữa biển mây.
Mà ngay phía trước mặt cậu là một tòa ngọc đài lấp lánh rực rỡ.
Bản tính vốn cẩn thận nên cậu không dám manh động, đứng quan sát hồi lâu nhưng vẫn chẳng nhìn ra cái vẹo gì.
Tình cảnh lúc này ngoài việc bước lên đài ra thì cũng chỉ có thể đứng đực mặt tại chỗ chờ chết, chẳng còn lựa chọn nào khác.
Vì vậy, Đường Không đánh bạo bước lên tòa ngọc đài.
Oàng một tiếng!
Một giọng nói uy nghiêm, vang dội như thần linh lập tức dội thẳng vào tai cậu!
"Chủ nhân mới đã nhập tế đàn, hệ thống nhiệm vụ đang khởi động!"
"Bản đồ Chư Thiên Vạn Giới cho phép chủ nhân chu du khắp vạn giới, thu thập chí bảo của các thế giới để hoàn thiện bản đồ, từ đó nâng cao quyền hạn và thăng cấp các hạng năng lực của chủ nhân."
"Nhận thấy năng lực của chủ nhân hiện tại quá gà, tạm thời chỉ mở ra bốn thế giới nhiệm vụ!"
"Hoàn thành một nhiệm vụ chính tuyến, thưởng 2.000 giới linh!"
"Thất bại trong nhiệm vụ chính tuyến, phạt 3.000 giới linh!"
"Lưu ý: Thất bại liên tiếp, hình phạt giới linh sẽ nhân đôi!"
"Lưu ý: Nếu số giới linh không đủ để khấu trừ, chủ nhân sẽ bị xóa sổ, hệ thống tự động tìm kiếm chủ nhân mới!"
. . .
Đường Không hít một hơi khí lạnh.
Xóa sổ chủ nhân?
Tìm người thay thế?
Gắt củ tỏi vậy sao?
Cái bản đồ Chư Thiên Vạn Giới này rốt cuộc là cái thứ của nợ gì thế?
"Cũng may cái bản đồ này còn biết điều, vừa vào đã cho sẵn 10.000 giới linh, tính ra cũng kha khá, tạm thời chưa chết ngay được."
Đường Không tự trấn an bản thân, lầm bầm tự an ủi.
Nhưng còn chưa kịp định thần, giọng nói lạnh lùng kia đã tiếp tục vang lên.
"Đang mở nhiệm vụ!"
"Bốn thế giới nhiệm vụ, có thể tùy ý lựa chọn!"
"Mời lựa chọn!"
Đường Không nghe đến đây liền vội vàng căng mắt nhìn kỹ.
Trước mặt cậu hiện ra bốn khung cảnh khác nhau.
Khung cảnh đầu tiên là một bức thiên đồ hoành tráng, bên trên có vô số nhân vật có thể ngự không đạp thiên, giơ tay nhấc chân là hô mưa gọi gió, khí thế bất phàm.
Khung cảnh thứ hai là một người đàn ông trung niên, dưới tay là mấy chục vạn trọng binh, ánh mắt đằng đằng sát khí, tràn đầy uy nghiêm.
Khung cảnh thứ ba là một căn phòng trang hoàng cực kỳ lộng lẫy với rất nhiều thiết bị điện tử tinh vi giống như ở thế giới hiện đại, nhưng trên chiếc giường lớn lại là một thiếu niên bệnh tật ốm yếu, ánh mắt đờ đẫn, có vẻ như bị thiểu năng trí tuệ.
Khung cảnh thứ tư là một ngôi miếu đổ nát, có gã thư sinh ăn mặc mộc mạc đang rúc dưới bàn thờ cũ kỹ, dần chìm vào giấc ngủ.
Đường Không nhìn kỹ thì thấy dưới bốn khung cảnh đều có dòng chữ chú thích.
Khung cảnh thứ nhất: Thế giới Thiên Thần, xuyên không thành một vị Thiên Thần!
Khung cảnh thứ hai: Thế giới Vương Quyền, xuyên không thành một Vương gia nắm giữ trọng binh, được hoàng đế hết mực trọng dụng!
Khung cảnh thứ ba: Thế giới Tân Võ, xuyên không thành một kẻ ngốc!
Khung cảnh thứ ba: Thế giới Yêu Vương, xuyên không thành gã thư sinh nghèo kiết xác đi thi!
Mời lựa chọn!
"Cái này còn cần phải chọn à?"
Đường Không chỉ tay vào khung cảnh đầu tiên, mặt đầy mong đợi nói:
"Ta muốn xuyên không thành thần!"
——
Oàng một tiếng!
Trời đất quay cuồng!
Đường Không cả người run bắn lên, cảm giác như mình đang đứng lơ lửng giữa hư không, phía dưới là non sông gấm vóc trải dài, trong lòng cậu giật thót, hai chân bủn rủn.
Nhưng cậu chợt nhận ra mình không hề bị rơi xuống!
Cậu giơ tay nắm chặt lại, lập tức phong vân biến sắc.
Cậu cảm nhận được một luồng thần lực vô biên đang cuồn cuộn khắp toàn thân, như thể có thể dời non lấp bể, hủy thiên diệt địa!
Cậu siết chặt nắm đấm, không gian xung quanh như muốn nứt toác ra!
Cậu có cảm giác hoang đường rằng chỉ cần mình đấm một phát xuống thì ngọn núi phía dưới sẽ hóa thành tro bụi ngay lập tức!
"Quả nhiên là xuyên không thành thần, thần lực này bá cháy bọ chét thật!"1
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận